Chữa lưng gù

1394

Có một người ở đồng bằng, tự xưng mình là biết chữa trị lưng gù, công hiệu một trăm phần trăm.
Có một người lưng gù nghe như thế rất là phấn khởi, bèn đưa cho ông ta rất nhiều tiền mời ông ta chữa trị.
Người đồng bằng kêu người lưng gù nằm sát trên giường, sau đó tự mình đứng lên trên, dùng chân đạp chổ bị lồi trên lưng của người gù. Người gù thấy tình trạng như thế, sợ hãi la to:
– “Ông muốn đạp chết tôi à ?”
Người đồng bằng nói:
– ” Tôi chỉ bảo đảm lưng của anh thẳng lại, còn anh sống hay chết tôi không bảo đảm !”
(Tiếu lâm)

Suy tư :
Thời nay có rất nhiều thanh niên nam nữ thích học làm bác sĩ, cũng đúng thôi, vì bác sĩ vừa có danh vị trong xã hội, vừa có tiền, vừa… oai ra phết, ai lại không thích chứ ?
Bác sĩ , là người đem lại hạnh phúc cho nhiều người, biết bao con bệnh thập tử nhất sinh đã được bác sĩ cứu thoát, biết bao gia đình bất hạnh vì con cái, cha mẹ bệnh hoạn triền miên đã được các bác sĩ chữa khỏi. Chúng ta phải cúi mình tri ân các bác sĩ của chúng ta, vì chính họ đã được Thiên Chúa uỷ thác cho một trách nhiệm: Thay mặt Ngài đem lại niềm vui và hạnh phúc cho nhân loại, chữa lành các bệnh tật cho mọi người.
Nhưng cũng có những bác sĩ chỉ có “bác” mà không có “sĩ” , nghĩa là họ chỉ biết bắt chẹt các con bệnh nghèo, làm ngơ trước nỗi đau khổ của người nghèo bị bệnh, không tiền thì không chữa trị, đó là nguyên tắc của họ. Họ chỉ có “bác” mà không có “sĩ”, nghĩa là họ bôi bác danh nghĩa “bác sĩ” cao quý của họ, họ không có “sĩ ” vì họ không có lương tâm của một bác sĩ chân chính, bởi vì họ chỉ tìm sĩ diện cho mình hơn là cứu sống bệnh nhân của họ, “sĩ” của họ là tiền và chức vị.
Chúng ta cầu xin Thiên Chúa ban cho các bác sĩ của chúng ta có tấm lòng nhân ái trước cảnh đau khổ của mọi người như Chúa Giêsu ; chúng ta cầu xin Chúa ban cho các bác sĩ biết nhận ra Chúa Giêsu trong những người bệnh, để họ ưu ái, an ủi và hết lòng phục vụ Chúa trong các bệnh nhân của mình.