Chiếc cầu nối

797

“Con run sợ, vấp ngã, khó khăn, hiểu lầm, công kích, sỉ nhục, tử hình… Con quên Phúc Âm sao? Chúa Giêsu đã chịu tất cả. Cứ theo Ngài, con sẽ phục sinh.”
Vào thế kỷ XVII, Tòa Thánh đã phong chức hai vị giám mục làm Đại Diện Tông Tòa đầu tiên:
Đức Cha Lambert de la Motte phụ trách Đàng Trong kiêm Kampuchia, Lào, Thái-Lan.
Đức Cha Francois Pallu phụ trách Đàng Ngoài kiêm Trung Quốc, Triều Tiên. Đó là một khu vực rộng lớn, không thể tưởng tượng! Dưới quyền Đức Cha F. Pallu chỉ có ít vị thừa sai. Không có một linh mục người Việt nào. Xứ sở lại đang ở trong tình trạng cấm cách khốc liệt.
Ngày 3-1-1662, Đức Cha giả từ gia đình và từ Pháp, dùng tàu buồm vượt Địa Trung Hải rồi men theo đường bộ qua hết các nước Trung Đông, vịnh Ba-Tư, An-Độ, mới đến Thái-Lan.
Năm 1670, trên đường đến Bắc Việt, khi đi ngang qua Huế, thuyền của ngài bị bão đánh giạt vào Phi-Luật-Tân. Ngài bị người Tây-Ban-Nha bắt. Sau ba tháng, lại bị đày vòng qua Thái-Bình-Dương, vượt cả Đại-Tây-Dương, đến Tây-Ban-Nha. Tuy gian khổ, nhưng tim ngài vẫn luôn chói sáng mọt niềm hy vọng: “Tôi phải mang Phúc Âm đến tận Trung Quốc”.
Vừa được trả tự do, ngài tìm hết mọi cách để đến Bắc Kinh. Cuối cùng, thân xác ngài được chôn vùi tại đây theo như người tôi trung của Chúa hằng mong ước. Ngài đã nói một câu đáng ghi nhớ: “Tôi tự cho mình là hạnh phúc nếu có thể đem xương cốt mình bắc một chiếc cầu tới Bắc Việt và tới Trung Quốc”.