Cái chốt

906

Bạn đã một lần ngồi lên xe công nông hay còn gọi là xe máy xới bao giờ chưa ? Bạn có để ý thấy cái gì đã liên kết giữa đầu máy với với rờ-moóc ( thùng ) đằng sau không ? Đó là một cai chốt.
Một cái chốt chỉ bằng cỡ phi 21, được xỏ thẳng đứng giữa hai cái ngàm, một của đầu máy và một của rờ-moóc. Nó phải chịu một lực rất đa dạng từ nhiều phía. Lực dọc khi đầu máy chuyển động để kéo rờ-móoc theo; lực xoắn khi độ chênh ( thường do đường ghồ ghề gây nên ) giữa đầu máy và rờ-móoc khi không cùng một mặt phẳng; Lực ngang khi đầu máy và rờ-móc không cùng một đường thẳng v.v… Nói chung nó là cái cầu nối để tất cả sức mạnh của đầu máy chuyển đến cho rờ-moóc để cùng sinh một công hiệu duy nhất là chuyên chở.
Nhìn thấy nó tôi chợt hiểu đời người tông đồ cũng phải giống như thế. Phải là một sự nối kết giữa Chúa Ki-tô với các linh hồn. Phải luôn biết thể hiện tính năng là điểm để sức mạnh nơi Chúa Ki-tô – là Đầu- được chuyển đến cho nhân loại, trong lúc họ còn phải mang trên vai mình biết bao gánh nặng của cuộc sống như rờ-móoc kia. Người môn đệ cũng cần biết rằng sự ngang tàng của nhân loại này với Thiên Chúa luôn là những áp lực họ phải chịu từ muôn phía, để sức mạnh của Chúa Ki-tô- là Đầu- sẽ kéo nhân loại này thoát khỏi vũng lầy của tội lỗi và tử thần.

Người bảo các ông: 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Lc 10, 1-12.17-20

Giống như Đức Giê-su, Đấng chọn và sai chúng ta đi, chính khi chúng ta thi hành sứ mạng phục vụ cho sự sống, chúng ta đánh liều chính sự sống của mình : « Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói ». Chiên con, chứ không phải chiên mẹ hay chiên bố, ở giữa bầy sói, thì chắc chắn là « chết » ! Bởi vì chính Đức Giê-su là « Chiên Con », như chúng ta tung hô nhiều lần trong Thánh Lễ : « Lạy Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian… »

Tuy nhiên, hình ảnh chiên và sói lại diễn tả cách tuyệt vời sự tương phản giữa sự hiền lành của Thiên Chúa và tính bạo lực của sự dữ. Giống như Đức Ki-tô, chúng ta được mời gọi chiến thắng bạo lực của sự dữ, không phải bằng bạo lực, nhưng bằng lời tạ ơn và ca tụng Thiên Chúa, bằng cách phó thác cho sự quan phòng của Thiên Chúa, bằng chính sự dịu hiền của Thiên Chúa.

Bởi vì nếu chúng ta sử dụng cùng một phương tiện bạo lực, mà sự dữ dùng, để chống lại sự dữ, thì chúng ta sẽ không khác gì sự dữ, và nhất là vì chúng ta sẽ rất mau bị cuốn vào xoáy của sự dữ. Thật vậy, khi người ta dùng gươm dao súng ống để chống lại kẻ xấu, không sớm thì muộn, người ta sẽ say mê gươm dao súng ống luôn. Chính vì thế, Đức Giê-su mời gọi chúng đừng chống lại kẻ dữ (x. Mt 5, 39).

Đánh liều sự sống, khi thi hành sứ mạng phục vụ sự sống. Điều này thật là thiệt thòi, thử thách và đau khổ. Nhưng đó lại là qui luật muôn đời của sự sống, được ghi khắc trong công trình sáng tạo và trong kinh nghiệm sống của loài người chúng ta : muốn phục vụ sự sống, muốn cho sự sống sinh sôi nẩy nở, phải cho đi chính sự sống của mình : đó là hạt lúa mì khi được gieo vào lòng đất, đó là người mẹ khi cưu mang và sinh con. Đức Ki-tô đến để cho thế gian được sống, và sống dồi dào (x. Ga 10, 10), và Người đã không đi con đường nào khác, ngoài con đường của hạt lúa mì. Thử thách và đau khổ, nhưng đồng thời cũng là hạnh phúc sâu xa và niềm vui bao la nếu được sống bằng tình yêu và lòng biết ơn. Và nhất là khi, trong Chúa, đó là con đường Vượt Qua, dẫn chúng ta đến ơn huệ sự sống gấp trăm và viên mãn.