Chỉ cột chân chim

1087

Có đứa nhỏ nghịch ngợm buộc dây vào chân con chim, rồi để chim bay lên, đến lúc chim bay khá cao, nó lại giựt dây cho con chim rơi xuống. Cứ làm khổ con chim mãi như thế, thằng nhỏ lấy làm vui thích, cười vang khanh khách.

Thương con chim nhỏ, Tổng giám mục Anselmo nhìn xem cái trò trẻ con và cảnh trớ trêu đó; Ngài nghĩ bụng: chao ôi ! giá cái sợi nhỏ kia đứt ra, thì con vật nhỏ vô tội kia sẽ sung sướng biết chừng nào. Cuối cùng, sợi chỉ đứt thiệt và con chim nhỏ bay vụt đi cách hết sức sung sướng.

Mất con chim, đứa nhỏ tru lên khóc, nhưng thánh nhân lại vui cười hài lòng lắm. Những người đi theo lấy làm lạ thấy một bác học cao siêu như thế mà đứng ngắm cái trò trẻ con và tỏ ra rất hài lòng, nhưng Đức giám mục bảo họ rằng: Phải, tôi rất hài lòng vì thằng nhỏ không thể làm tội con chim được nữa; tôi cũng vui mừng vì con chim vô tội đã lấy lại được sự tự do.

Nhưng tôi còn nghĩ đến việc khác: ma quỉ cũng đùa chơi với linh hồn người ta như dứa nhỏ với con chim kia. Nó trói buộc linh hồn người ta bằng một thói xấu, để như con chim bị buộc bằng một sợi dây, rồi nó tha hồ lôi kéo, đi từ tội này đến tội kia. Kẻ khốn nạn biết như thế là khổ cho mình, nó thở dài, rên rỉ và ao ước: giá tôi thoát ly. Thỉnh thoảng nó bay lên, nghĩa là định ăn năn trở lại, nhưng chẳng ăn thua vì nó đã bị dây buộc và lại lăn ngã đau đớn.

Cuối cùng, một ngày nào đó ơn Chúa thúc đẩy mạnh mẽ, nó dứt bỏ được tất cả những trở ngại và quay trở lại với Chúa; lúc đó linh hồn mới thật sự là mình và bay cao trong đường trọn lành.