Chạy đua

1042

Mẹ tôi kể cho chúng tôi câu chuyện 

Kenheth là học sinh tiểu học. Cậu đã rất hào hứng và nôn nóng được tham gia Ngày hội thể thao. Trên khán đài, ba mẹ cậu đứng dõi theo đầy hy vọng. Dưới đường thi đấu, Kenheth chạy và thắng cuộc. Cậu bé rất tự hào về dải ruy-băng đeo chéo ngực và những tiếng chúc mừng từ đám đông. 

Rồi Kenheth bước vào chặng đua thứ hai. Nhưng ngay ở mức đến, khi đáng lẽ sắp sửa chiến thắng một lần nữa, thì cậu dừng lại, đứng vào một bên đường đua. Ba mẹ cậu sau đó đã hỏi, rất nhẹ nhàng:

– Sao lúc đó con lại làm vậy, Kenheth?  Nếu con tiếp tục chạy, con sẽ thắng nữa mà?

Kenheth trả lời, hết sức ngây thơ: 

– Nhưng mẹ ơi, con có một dải ruy băng rồi Billy thì chưa có dải nào. 

Một trong những hạnh phúc lớn nhất của đời người là hỗ trợ và nhìn thấy những người quanh mình hạnh phúc và phát triển bản thân vì như thế đương nhiên mình cũng hạnh phúc và phát triển bản thân; Cho không chỉ để nhận mà là cho thì đồng thời ngay tại thời điểm đó đã là nhận rồi, đâu cần phải đợi để nhận. Cho nghĩa là hạnh phúc. Cho là nhận!