Cây đèn dầu

1043

Vào một đêm không trăng, không sao, bóng điện đang hãnh diện tỏa ra thứ ánh sáng chói ngời.

Nó lia những tia sáng kiêu kì rạng rỡ đi khắp gian nhà. Chợt nó dừng lại ở góc bếp vì nhận thấy một vật gì nhỏ bé, đen đúa với khuôn mặt bám đầy mạng nhện đang đứng ở đó. Đó là Đèn Dầu. Bóng điện liền kênh kiệu hỏi: “Này tên kia, mi là ai thế, sao mi nhỏ bé, xấu xí hôi hám nữa? Mi nhìn ta đây này, vừa to lớn, vừa rực rỡ lại cực kì sang trọng. Ta thấy mi chướng mắt quá. Mi cút khỏi đây ngay!”

Đèn Dầu thản nhiên đáp lại: “Tôi biết mình nhỏ bé, bụi bặm, nhưng tôi không hèn mọn, không khoe khoang hống hách. Một ngày nào đó tôi sẽ cho anh thấy tôi là người hữu dụng, mọi người sẽ ưu ái tôi”.

Và một đêm kia, cũng lại là một đêm không trăng không sao nhưng cúp điện. Mọi người chẳng thấy Bóng điện đâu cả mà chỉ thấy một Đèn Dầu đang thầm lặng tỏa ra thứ ánh sáng cần thiết cho căn nhà nhỏ, tỏa ra những tia sáng tí tách reo ca. Bóng điện chết lặng trong bóng tối vì hổ thẹn, nó ngẫm ra rằng: Không ai hoàn hảo cả và cũng không nên lấy cái tốt của mình mà chế giễu cợt đùa phần chưa tốt của người khác. Cuộc đời này là những sự bù đắp diệu kỳ!

Sứ giả loan báo Tin Mừng phải khiêm tốn tin tưởng, trông cậy, phó thác nơi Thiên Chúa. Bởi vì có lúc việc mình làm xem ra không kết quả, thì cũng cứ làm. Đan cử:

-Bà Maria Madalena báo Tin Mừng cho các Tông Đồ nhưng họ không tin, lại rên cùng khóc (x Mc 16,10-11).
– Hai môn đệ về làng Emmau, sau khi được gặp Chúa Giêsu Phục Sinh, họ trở lại Giêrusalem để loan báo cho Nhóm Mười Một, Nhóm này cũng xác nhận rằng Thầy cũng hiện ra với ông Phê-rô, thế mà khi Chúa Giêsu xuất hiện, tất cả đều hoảng hốt la lên: “Ma kìa !” (Mc 16,12-13).

– Sau cùng Chúa Giêsu tỏ mình ra cho Nhóm Mười Một đang khi họ dùng bữa, họ cũng đã đưa cho Ngài miếng cá nướng và Ngài ăn trước mặt họ, nhưng Ngài vẫn quở mắng sự cứng tin lòng chai dạ đá của họ, bởi họ không tin những kẻ đã được thấy Ngài sống lại (Lc 24,42 ; Mc 16,14).

Bởi vậy, mỗi khi việc Tông Đồ của ta xem ra thất bại, ta hãy nhớ lời Đức Giêsu đã dạy: “Khi hoàn tất những gì theo lệnh phải làm, hãy nói : chúng tôi là đầy tớ vô dụng không biết làm gì hơn là việc bổn phận phải làm” (Lc 17,10). Và hãy nhủ lòng mình: Tôi đã vất vả luống công phí sức mà chẳng được gì, chính Chúa minh xét cho tôi và phần thưởng của tôi nơi tay Ngài” (Is 49,4).
Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta: “Tôi trồng, anh tưới, Thiên Chúa mới làm cho mọc lên, vì thế trồng hay tưới chẳng là gì, Đấng làm cho lớn lên mới đáng kể” (1Cr 3,6-7).

Một người Công Giáo đi chung chuyến xe lửa với một đảng viên cộng sản. Hai người trao đổi với nhau về vấn đề tôn giáo, người Công Gíao xem ra không làm cho anh đảng viên tin vào Chúa được, nên cứ chịu ngồi nghe anh đảng viên thao thao về lý thuyết Mác-Lê. Sau câu chuyện, người Công Gíao tặng anh đảng viên cuốn Kinh Thánh, anh này cầm liệng ngay xuống đường ray, làm người Công Giáo rất buồn, vì đó là Cuốn Sách anh vẫn thường đọc, có ghi tên và địa chỉ ghi ở đầu sách…
Một năm sau, tự nhiên có một người lạ mặt tìm đến nhà người Công Giáo và trả lại cuốn Kinh Thánh với lời cám ơn: “Trong lúc đang làm việc ở đường ray, tôi nhặt được cuốn sách này. Tôi đem về nghiền ngẫm thấy quá hay, và tôi đã xin theo Đạo. Không nhờ cuốn Kinh Thánh này, thì chắc không bao giờ tôi được biết Chúa. Xin Chúa trả ơn vô cùng cho anh”.