Beta version

924

Một chàng trai “Vua hacker” chết đi. Khi đến cổng thiên đàng Thánh Phêrô bảo hắn:
“Con làm nhiều trò gian ác giành độc quyền làm cho nhiều người đau khổ quá nhưng ta thấy con cũng có nhiều công lao với đời. Thôi thì ta cho con xuống luyện ngục một thời gian ngắn để đền cho hết tội thì cho con lên Thiên Đàng”.
Chàng trai liền năn nỉ:
“Trên đời con làm cái gì cũng có Preview. Xin ngài làm phước cho con ghé mắt xem qua thiên đàng một chút trước khi qua chỗ khác được không”.
Thánh Phêrô thương tình cho hắn ghé mắt nhìn qua một chút.
Trên đường đưa xuống luyện ngục, chàng lại năn nỉ mấy đứa qủy sứ cho hắn preview hỏa ngục. Khi đến hỏa ngục thì hắn thấy giai nhân mỹ nữ, dancing, casino…rất tấp nập. Hắn buột miệng bảo,
“Chỗ này có khi còn hay hơn Thiên Đàng”.
Khi đến Luyện Ngục hắn thấy người ta khóc lóc, ăn năn tội thì hắn sợ quá liền năn nỉ với quỷ sứ,
“Thôi mấy ông cho tôi xuống hỏa ngục đi, hỏa ngục vui hơn nhiều”
Qủy cười:
“Sao mày ngu thế. Mày có tiêu chuẩn ở đây là tốt lắm rồi sao mày lại dại dột xin xuống đó”
Qủy nói thế nào chàng trai cũng không chịu ở, nằng nặc đòi xuống hỏa ngục.
Cuối cùng, quỷ phải chiều ý hắn mà đưa xuống đó.
Khi xuống đến hỏa ngục thì quỷ lôi hắn vào ngay vạc dầu sôi. Hắn kêu la ầm ĩ .
“Hồi nãy tôi preview đâu thấy có chương trình này”
Qủy cười:
“Đó chỉ là Beta version thôi con ạ” 

Có ngày sinh ắt có ngày chết. Đó là chân lý. Nếu ngày sinh, chúng ta cất tiếng khóc trong niềm vui mừng của mọi người, thì ngày chết, mọi người sẽ khóc cho kiếp người của ta đến đây kết thúc. Vậy, chết là lẽ thường tình của một kiếp nhân sinh. Tuy nhiên, điều mà chúng ta cần đặt ra, đó là: chết rồi sẽ đi về đâu? Bên kia cái chết là gì?

Ba nhóm quyền lực nhất trong dân thời Đức Giêsu đó là: Pharisêu, Biệt Phái và Sa đốc. Hai nhóm đầu họ chỉ chú trọng đến việc đạo đức và giữ luật cách tỉ mỉ, hình thức bên ngoài. Còn nhóm Sa đốc thì lại chú tâm đến vấn đề chính trị và tiền bạc. Thái độ và cách thức khác nhau, nhưng họ đều là những người chống đối Đức Giêsu. Chủ trương của nhóm Sa đốc này là không tin có sự sống lại. Họ hoàn toàn phủ nhận tất cả những gì không nằm trong bộ Ngũ Thư, bởi vì họ chỉ tin năm cuốn sách đầu của Cựu Ước, và họ bác bỏ hết tất cả các sách còn lại. Trong bộ Ngũ Thư của Môsê không có nói trực tiếp đến vấn đề sống lại. Có chăng chỉ là những hình ảnh. Vì thế, họ không tin. Mặt khác, giả thiết của nhóm này là: nếu có tin thì sự sống đời sau chẳng khác gì cuộc sống hiện tại trên trần gian và quyền năng của Thiên Chúa không xa hơn khả năng của con người là bao.

Đức Giêsu đã đi thẳng vào vấn đề: “Con cái đời này cưới vợ, lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng. Họ sẽ không thể chết nữa: vì họ giống như thiên thần” (Lc 20, 35).

Thật vậy, ở đời này có lấy vợ gả chồng chỉ là chuyện sinh, lão, bệnh, tử, nên cần phải có người giúp đỡ, phục vụ và nối dõi. Khi con người đã trở thành bất tử, họ không còn sống phụ thuộc vào không gian và thời gian nữa, vì thế, họ cũng không cần phải lấy vợ gả chồng. Họ sẽ bước vào cuộc sống thần thiêng như các thiên thần, cuộc sống của họ lúc này là trường sinh bất tử, sung mãn, trọn vẹn và tồn tại muôn đời với Đấng Hằng Hữu. Công việc của họ chính là ca ngợi Chúa trong vinh quang Nước Trời như các thiên thần, bởi vì: Thiên Chúa vẫn là Đấng Hằng Hữu, là Thiên Chúa của kẻ sống chứ không phải là một vị Thiên Chúa của kẻ chết.

Tuy nhiên, không phải ai cũng được vào dự phần vinh phúc đó, chỉ những người được chọn và gọi mà thôi: “những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết” (Lc 20, 35) thì sẽ được dự phần phúc ấy. Họ là những con chiên được tuyển chọn và được tách ra khỏi dê, là lúa tốt được phân rẽ ra khỏi cỏ lồng vực, là cá tốt được lọc ra khỏi cá xấu… Họ là con cái Thiên Chúa, khi chết, họ trở về ngôi nhà vĩnh cửu của Cha mình để hưởng niềm hạnh phúc tuyệt đối: “Điều mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai mến yêu Người là điều mà mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ được” (1Cr 2,9).

Nhưng được hạnh phúc, được dự phần hay không, còn do thái độ của chính đương sự, chứ Chúa không ép buộc: “Đây Ta đưa ra cho các ngươi chọn: hoặc con đường đưa tới sự sống, hoặc con đường đưa tới sự chết” (Gr 21,8) hay: “Ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án” (Ga 5,29). Quả thật, ân sủng của Chúa vẫn có đó, con người được ơn cứu độ hay không là tùy vào thái độ đón nhận hay không đón nhận.