Bệnh thành tích

886

Ông Charles Auguste de Sales, Giám mục thành Genève, là cháu Thánh Phanxicô Salesiô, thuật lại đời sống của bà mẹ de Blnnay của dòng Thăm Viếng, có đoạn viết: Bà mẹ ấy sửa soạn cất một nhà thờ trong dòng để kình nhớ Thánh Phanxicô Giám mục, thì có một người nhà quê, què chân đến gặp bà mẹ. Bà nghi ngờ không biết người đó có tỉnh trí không, nhưng cũng ra tiếp khách và hỏi xem anh ấy muốn gì. Anh trả lời: Tôi là Jean Essève, Thánh Giám mục Phanxicô ngày xưa đã ban phép Thêm Sức cho tôi, nay nghe bà toan cất nhà thờ kính ngài, tôi xin dâng chút tiền để tỏ lòng biết ơn ngài. Tôi không có nhiều vì tôi què không làm gì được. Ngày tôi đi cạy mủ cây bán lấy tiền nuôi sống. Nói đoạn anh quỳ gối và dâng cho bà mẹ ấy 4 đồng tiền nhỏ.

Ít mà có lòng, còn hơn nhiều mà không có hay là có mà cách kiêu căng. Rộng tay bố thí mà khoe ta đây hay là dâng cái dư thừa.

“Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết. 4Quả vậy, tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình, mà bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.” Lc 21,1-4

1. Cho đi không phải của dư thừa mà là chính cái mình đang cần thiết. Sự cho đi như thế rất quý vì cũng là sự cho đi chính bản thân mình.

Thông thường khi có dư, người ta mới cho: cho người nghèo và cho Giáo Hội.

2. Một linh mục nọ có thói quen tốt là ghi kỹ trong nhật ký hằng ngày về những số quà nhận và số quà cho. Thỉnh thoảng kiểm lại, nếu thấy phần nhận nhiều hơn phần cho thì linh mục ấy điều chỉnh lại để phần cho nhiều hơn.

Con người thường thích nhận hơn cho; có cho thì cũng để nhận lại.

3. Trong Tin Mừng Thánh Luca, Chúa Giêsu luôn luôn khuyên người ta rằng, cách sử dụng tiền của tốt nhất là cho đi, để đổi lại gia tài trên trời.

4. Cử chỉ của bà goá là một định nghĩa của lòng quảng đại: quảng đại chính là cho mà không tính toán. Xét cho cùng, quảng đại chính là trao ban chính bản thân mình.

5. Vào một mùa đông, tại một đất nước Châu Âu, có một em bé 13 tuổi nghe nhà trường thông báo đợt lạc quyên tiền bạc và phẩm vật làm quà Giáng Sinh cho các trẻ em nghèo trong vùng. Em đã dành dụm mọi chi tiêu vốn ít ỏi của em trong suốt 3 tháng. Khi đã được 15 đồng, em quyết định đón xe đò từ làng lên phố. Bất ngờ, một trận bão tuyết ập đến dữ dội làm tắc nghẽn mọi hoạt động giao thông. Không chịu bỏ cuộc, em xuống xe, co ro lội bộ băng qua cánh đồng đầy ngập tuyết trắng xóa và gió lốc lạnh buốt.

Ông hiệu trưởng nghe báo có người muốn gặp ông đang đợi ở phòng khách. Ông thực sự kinh ngạc sửng sốt khi nhận món tiến chia sẻ từ tay em bé, bởi vì trước mặt ông chính là một trong số những em bé nghèo mà ông và nhà trường đã đưa vào danh sách tặng quà giáng sinh năm đó.

6. Những ngày cuối cùng của năm phụng vụ nhắc chúng ta về thời đại cánh chung. Chúng ta hãy dừng lại ở biến cố nhỏ bé, đặc biệt đã xảy ra tại đền thờ Giêrusalem thời Chúa Giêsu: hai đồng xu nhỏ của người đàn bà góa nghèo. Đã góa chồng lại còn nghèo, còn gì hẩm hiu hơn thân phận của một người đàn bà như thế, và hoàn cảnh này vẫn không hiếm hoi. Thế nhưng điều mà Chúa Giêsu đã ca ngợi ở hành động của người đàn bà này lại là điều chúng ta cần phải suy nghĩ để bắt chước. Tấm lòng của bà ta dành cho Chúa quả là lớn lao, vì nó động chạm đến sự sinh sống của bà: bà đã dâng cho Chúa không phải là của dư thừa mà lại là tất cả cái bà có để sống.

Thiên Chúa không bóc lột chúng ta, Ngài không nhẫn tâm đòi hỏi chúng ta phải hy sinh đến độ tự giết chết sự sống nơi chúng ta. Nhưng chính lòng yêu mến Thiên Chúa, quí trọng ngôi nhà đền thờ của Thiên Chúa, mà bà ta tự nguyện dâng hiến cho Chúa điều mà bà ta có quyền hưởng. Chỉ vì tình yêu mến Chúa cao cả, bao la, mà bà ta đã có cử chỉ quảng đại như vậy. Bà ta không tiếc gì, không màng đến bản thân. Nhịn sống một ngày không phải là chết đi hay là mất mát cuộc đời.

Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ về sự lựa chọn của chúng ta trong nếp sống hàng ngày. Chúng ta đã sống theo người đời hay hướng về Chúa? Chúng ta có sẵn sàng chấp nhận tự nguyện hy sinh bản thân để sống cho Chúa, sống vì Chúa, sống nhờ Chúa chăng?