Báo ân

1379

Hàn Tín, một danh tướng của vua Hán Cao Tổ, thuở hàn vi phải đi câu cá đổi gạo ăn. Thế mà có những lúc không đủ ăn, Hàn Tín được một bà lão thợ giặt gọi về cho ăn cơm. Hàn Tín đi đâu cũng mang theo một thanh gươm kè kè bên mình.

Một hôm, một tên đồ tể thô lỗ ở chợ tên là Ác Thiều muốn hạ nhục Hàn Tín nên chặn đường thách thức:

– Chú thường mang gươm, chả biết để làm gì. Bây giờ tôi không cho chú đi. Chú có gan thì sẵn gươm đó hãy chém tôi mà đi, bằng không thì phải lòn dưới trôn tôi mà qua!

Hàn Tín chẳng chút đo dự, lòn dưới trôn tên hạ tiện đó mà đi, tự nhủ:

– Giết thằng này thì được rồi, nhưng phải lấy mạng mình mà đổi mạng nó, thì không đáng tí nào.

Sau đó Hàn Tín nhờ có công giúp Hán Cao Tổ dựng nước mà được phong làm một vua chư hầu vùng Tam Tề . Lúc bấy giờ, Hàn Tín bèn mời bà thợ giặt đến biếu một nghìn lạng vàng để tạ ơn. Rồi không những không thèm trả thù tên đồ tể mất dạy ngày xưa, Hàn Tín lại phong cho hắn chức Trung Húy. Ác Thiều rất ngạc nhiên, khúm núm nói:  

– Lúc trước tôi ngu lậu thô bỉ, đã dại dột xúc phạm oai nghiêm của Ngài, nay tội ấy được tha chết là may, còn dám mong đâu được ban chức tước?

Hàn Tín ôn tồn bảo:

– Ta chẳng phải là kẻ tiểu nhân hay cố chấp, đem lòng cừu hận. Hành động của ngươi ngày xưa tuy quá đáng, nhưng cũng là bài học luyện chí cho ta. Vây nhà ngươi chớ tỵ hiềm mà hãy nhận chức tước ta ban. 

Lối báo đền ân oán của Hàn Tín thật là hay. Đối với người ân thì ban thưởng, song đối với người oán cũng ban thướng chớ không trả thù. Thật là một người quân tử.

Dần dần trong cuộc đời, mỗi người sẽ phải trả giá một cách đầy đủ cho từng lỗi lầm và từng hành động sai trái của mình, và sẽ được đền đáp một cách xứng đáng cho mọi cố gắng và mọi việc làm tốt đẹp của mình.