Áo mão của Ưu Mạnh

773

Tướng quân nước Sở là Tôn Thúc Ngao giúp cho Sở Trang vương lo việc quốc sự, rất có thành tích chính trị, Sở Trang vương rất coi trọng ông ta. Nhưng sau khi Tôn Thúc Ngao tạ thế, Sở Trang vương lại quên mất công đức của ông, và đối với cuộc sống của con cháu ông, thì cũng không hết lòng chăm sóc.
Ưu Mạnh mặc áo quan của Tôn Thúc Ngao, bắt chước thái độ thần thánh, đi về phía Sở Trang vương chúc thọ. Sở Trang vương rất kinh ngạc cho rằng Tôn Thúc Ngao sống lại, và yêu cầu ông ta làm tướng lại.
Ưu Mạnh nói :
– “Vua tôi của nước Sở có nhiều việc không làm được, như Tôn Thúc Ngao tận sức kiệt lực, vì nước Sở mà dốc toàn lực cống hiến, vì thế Sở vương gọi là Bá, sau khi chết, con của ông ta phải nhờ vào việc kiếm củi sống cho qua ngày…”
Bây giờ Sở Trang vương mới phát giác ông ta không phải là Tôn Thúc Ngao.
Ưu Mạnh cởi bỏ áo mão của Tôn Thúc Ngao ra, hát lên một bài ca :
– “Tham quan vô lại nhiều quang vinh, cháu con không phải lo nghèo đói, có người thì ăn xương tủy của dân, việc công mà quên việc tư thì hỏng bét. Ngài coi, ngày trước quan nước Sở là Tôn Thúc Ngao, cả đời thống khổ, sau khi chết thì tiêu điều, con cháu nghèo khổ, không nơi nương tựa. Xin khuyên ngài không cần làm một thanh quan, mà nên làm một tham quan ô lại thì tốt hơn !”
Sở Trang vương rất là cảm động, con cháu của tôn Thúc Ngao từ đó được phong chức tước.
(Sử kí)

Suy tư :
Được làm con cháu của các thánh tử đạo là một niềm vinh hạnh, nhưng cái vinh hạnh cao quý nhất chính là noi gương nhân đức “kính mến Thiên Chúa và yêu thương người” của các ngài. Bởi vì có nhiều người lợi dụng danh nghĩa là con cháu của thánh tử đạo này, thánh tử đạo nọ để khoe khoang, để “lấy le” với mọi người với thái độ vênh vang tự đắc.
Các tín hữu rất tôn kính và yêu mến các thánh tử đạo tiền nhân của mình, bởi vì các ngài có một đời sống gương mẫu thánh thiện, dám hi sinh cả mạng sống để làm chứng cho niềm tin của mình vào Chúa Kitô. Các ngài giờ đây không phải chỉ là gia sản của con cháu mà thôi, mà còn là gia sản quý báu của Giáo Hội Công Giáo, của những người Công Giáo tại Việt Nam và trên toàn thế giới.
Niềm tự hào của chúng ta về các ngài, không phải là giương cờ biểu ngữ, lạc quyên đóng góp xây dựng đền thờ to lớn để kính các ngài, nhưng chính là suy tư về cung cách giữ đạo và sống đạo của các ngài để bắt chước noi theo, như thế là chúng ta đã xây dựng trong tâm hồn mình một đền thờ các thánh tử đạo rất sinh động, không những một ngôi đền, mà là hàng triệu ngôi đền các thánh tử đạo trên khắp đất nước Việt Nam, và trên thế giới nơi đâu có bóng dáng người Công Giáo Việt Nam, thì ở đó có gương anh hùng của các thánh tử đạo Việt Nam xuất hiện.
Đó không phải là đền thờ các thánh tử đạo Việt Nam sống động sao ?
Noi gương và sống can đảm, hi sinh, yêu mến Chúa của các thánh tử đạo Việt Nam, là chúng ta đã trở thành một chứng nhân thừa kế gia tài đức hạnh thiêng liêng của các ngài rồi vậy.