Không ai là người vô dụng

911

A-lưu là một cậu tiểu đồng của ông Chu Nguyên Tố. Cậu thật ngây ngô không làm được việc gì cả. Thí dụ, một hôm chu Nguyên Tố mới trồng được vài cây liễu trước sân, sợ trẻ láng giềng nghịch phá, ông sai cậu trông nom dùm. Đến lúc vào ăn cơm, Lưu nhổ cả cây lên và cất đi một chỗ vì nghĩ rằng như thế an toàn hơn. Cậu còn làm nhiều chuyện ngây ngô đáng cười như thế, nhưng Chu Nguyên Tố vẫn nuôi cậu suốt đời.  Tại Sao?

Chu Nguyên Tố là một họa sĩ tài ba. Một hôm, ông pha màu đề vẽ, thấy Lưu lân la bên mình, ông đùa hỏi:

– Mày có biết vẽ không? 

Lưu tươi cười đáp:

– Thưa vẽ dễ ợt chứ có khó gì mà không biết.

Đang hứng chí, Chu Nguyên Tố bảo Lưu vẽ thử.

Cậu bé cầm cọ, chấm màu và hí hoáy vẽ. Nét vẽ cậu tài tình như một họa sĩ lành nghề. Chu Nguyên Tố thử luôn mấy lần, lần nào Lưu cũng vẽ được như ý ông muốn. Vì   thế, ông đã nuôi nấng săn sóc và giúp cậu trau dồi tay nghề. Về sau, Lưu nổi tiếng là một họa sĩ tài ba.

Đức Giêsu gây sốc cho chúng ta ngày nay, với câu chuyện “Chúng tôi là đầy tớ vô dụng: vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”. Chúng ta làm điều phải làm (c. 10), nhưng không như người làm công chờ lương, cũng không đòi tiếng khen, quyền lợi, hay đặc ân nào khác từ chủ. Người tông đồ giống như người đi cày (Lc 9, 62), chăn chiên (Cv 20, 28), hay hầu bàn (Lc 22, 27). Khi chu toàn mọi việc được giao, vẫn nhận mình là đầy tớ vô dụng, không một chút kiêu hãnh, đòi hỏi công lao hay tự hào về thành quả. Thanh thoát với chính những công việc lớn lao mình đã làm, siêu thoát khỏi cái tôi muốn phình to bằng công đức, đó là điều mà Đức Giêsu muốn nhắn nhủ cho những ai làm việc cho Chúa. Lc 17, 7-10