Khi đi lễ

774

Truyện xưa Trung Hoa kể lại:
Ở đất Ngô có người nọ đi đến kinh thành, người quen thân ở trong thành bày yến tiệc đãi ông ta. Trên bàn có một loại sản phẩm sữa gọi là lạc tô, mùi thơm hợp khẩu vị, nhưng không thể ăn nhiều trong một lúc, người đất Ngô lần thứ nhất được ăn, cảm thấy ăn rất ngon, bèn ăn một bữa đến to bụng, chủ nhân cũng không tiện ngăn cản. Kết quả là sau khi về nhà không ngừng nôn ọe, toàn thân trong tình trạng mệt mỏi đến cực độ. Người đất Ngô nghĩ rằng chủ nhân ở kinh thành cho ông ta ăn đồ nhiễm độc, bèn nói với các con rằng: “Từ này về sau các con đi đến miền Bắc, cần phải cẩn thận không được bạ đâu ăn đó đồ của người miền Bắc”.
Cách ăn uống cũng diễn đạt được văn hóa của con người.
Có người khi vào bàn ăn thì y như là chết đói… trăm năm, gắp món này, chọn món nọ mà không ý tứ giữ phép lịch sự; có người khi vào bàn ăn thì nói… văng cả nước bọt trên thức ăn, thấy mà ghê, và như thế họ trở thành những con người thiếu văn hóa, ai nhìn cũng chê cười.
Đi rước Mình Thánh Chúa là biểu lộ niềm tin của mình vào Đấng mình tin và yêu, cho nên cần phải có “thái độ văn hóa”, “hành vi văn minh”, có nghĩa là khiêm tốn trong hành vi, nhã nhặn trong thái độ, để tham dự tiệc Chiên Thiên Chúa, đó cũng là một cách truyền giáo của người Ki-tô hữu.
Có rất nhiều lần tôi đã có thái độ thiếu văn hoá văn minh khi rước Mình Thánh Chúa: ăn mặc “kinh dị”, áo quần xộc xệch, thái độ không cung kính nghiêm trang, và khi đi rước Thánh Thể thì giống như đi… mua vé vào cửa để coi phim, nói nói cười cười v.v… Và tệ hơn nữa là tôi chưa chuẩn bị tâm hồn thật trong sạch để rước Chúa.

”Thật vậy, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em: trong đêm bị nộp, Đức Chúa GIÊSU cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: ”Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy. Cũng thế, cuối bữa ăn, Người nâng chén và nói: ”Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy”. Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa .. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình. Vì lẽ đó, trong anh em, có nhiều người ốm đau suy nhược, và cũng có lắm người đã chết. Giả như chúng ta tự xét mình, thì chúng ta đã không bị xét xử. Nhưng khi Chúa xét xử là Người sửa dạy chúng ta, để chúng ta khỏi bị kết án cùng với thế gian” (1Côrintô 11,23-32).