Anh mù tự phụ

995

Có người kia sinh ra đã bị mù. Anh sống trong một gian phòng, nhưng bởi vì không nhìn thấy gì hết, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh anh quả quyết là có: “Tôi không tin, vì tôi có thấy đâu nào!”

Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ biệt dược trên Hy mã Lạp Sơn đem về chữa anh lành. Anh ta sung sướng tự phụ bảo: “Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi”.

Nhưng có người nói với anh:

– Bạn ơi, bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng này thôi. Như thế có là bao! Ngoài kia, người ta còn thấy được mặt trời, mặt trăng cùng các vì tinh tú hằng hà sa số. Còn biết bao vật xấu, đẹp, lộng lẫy, màu sắc huy hoàng mà bạn chưa thấy.

– Làm gì có được những cái đó -anh chàng tỏ vẻ không tin, nói-. Cái gì có thể thấy được, tôi đã thấy tất cả rồi.

Một vị y sĩ khác lên tận núi cao, gặp được Sơn thần chỉ cho 1 thứ linh dược khác đem về giúp cho anh ta được cặp mắt sáng hơn và thấy xa hơn những vật chung quanh trong căn phòng của anh. Bây giờ, anh ta thấy được mặt trời, mặt trăng, các vì tinh tú trên không trung. Mừng quá, và lòng tự phụ tự đắc lại tăng thêm:

– Trước đây, tôi không tin, nhưng giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế, giờ đây không còn có gì mà tôi chẳng thấy chẳng biết.  Đâu còn ai hơn tôi được nữa?

Nhưng, lại có một hiền giả có đôi mắt thần, nói với anh ta:

– Cậu ơi, cậu vừa hết mù, nhưng cậu vẫn cũng chưa biết gì cả. Tại sao lại quá tự phụ như thế? Cũng như khi cậu ở trong phòng và tầm mắt cậu không vượt khỏi 4 bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của cậu. Giờ đây, tầm mắt câu vượt khỏi 4 bức tường, thấy được nhiều vật xa hơn. Nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai của cậu, cậu làm gì biết có những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không làm sao nghe, thấy được. Cậu có thấy được những nguyên nhân nào đã cấu tạo ra cậu khi cậu đang còn nằm trong bào thai của mẹ cậu chăng? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà cậu đang sống đây, còn có không biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to lớn và nhiều không kể hết như cát ở sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ bảo rằng “Tôi thấy cả, tôi biết cả”? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn còn lấy tối làm sáng, lấy sáng làm tối!

Sahharma Pundurika

“Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quangmặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhânsống như người trần thế, Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu” (Pl 2,6-9).

Đoạn thư trên đây tả Ngôi Lời nhập thể là một Chúa rất mực khiêm nhường.
Hiểu như vậy, chính ta và mọi người nhận Lời Chúa cũng phải biết đón nhận Chúa khiêm nhường một cách khiêm tốn.
Chẳng may, trong nhiều trường hợp, việc gieo trồng Lời Chúa lại không như thế. Bởi vì, người gieo trồng, cách gieo trồng, lễ nghi gieo trồng nhiều khi tạo nên nơi tâm hồn được gieo trồng một ảo ảnh xa lạ với Ngôi Lời. Ảo ảnh đó thường dễ làm cho người ta trở nên tự phụ. Thí dụ, đang khi học Lời Chúa, tôi có thể bị cám dỗ tự phụ vì được tham gia vào một tổ chức tôi cho là thánh thiện, quyền lực, uy tín hơn mọi cơ chế khác. Có tự phụ lành mạnh và có tự phụ không lành mạnh.

Ngoài ra, khi đón nhận Lời Chúa, nhiều người bị dụ dỗ nghĩ  đến những tổ chức sinh hoạt Lời Chúa mang hình thức vui nhộn. Tưởng đó là đúng, nên họ sống Lời Chúa theo một hướng sai lạc. Sai lạc ở chỗ, thay vì Lời Chúa nhắm vào việc biến đổi con người nên khiêm nhường hơn, phục vụ người nghèo khổ hơn, thích cầu nguyện hơn thì lại nhắm vào những hình thức đạo đức trống vắng nội dung thiêng liêng.

Vì thế, trong mọi chi tiết khiêm nhường cần có trong việc gieo trồng Lời Chúa, ta nên nhấn mạnh đến việc sám hối, cảm tạ và cầu nguyện trong thân mật với Lời Chúa.