Ách dịu dàng

728

Bruno Hagspiel

Có một người vẫn cứ lớn tiếng phàn nàn với Thiên Chúa, nói rằng anh ta không thể vác cây thập giá thực quá nặng ấy được. “Đi theo Ta”, Thiên Chúa dẫn anh ta đi đến một cửa hàng chuyên môn chế tạo thập giá, trong cữa hàng đặt rất nhiều thập giá đủ cỡ đủ loại kích thước. Thiên Chúa cười nói: “Con đi vào coi thử coi, nếu coi mà thích cây nào thì vác cây ấy”.

Người ấy bèn vội vàng đi vào trong cửa hàng, trước tiên đem cây thập giá của mình trên vai xuống đặt trên bức tường, sau đó anh ta không chế ngự được sự vui vẻ, xoa xoa hai tay, rồi hả hê cười lớn. Anh ta nói một mình: “Đây có thể là một cơ hội lớn mà ta đợi cả đời, nếu ta không thể không vác thập giá, thì sẽ không mang một cây thập giá nặng nề, ta sẽ chọn một cây thật thích hợp với mình”. Vì vậy mà anh ta thử cây nầy, rồi lại thử cây kia, chọn tới chọn lui, kết quả vẫn không có cây thập giá nào thích hợp với anh. Có cây thì quá dài, vác lên đi sau đó thì té ầm xuống mặt đất; có cây thì quá ngắn, tất cả sức nặng đè trên vai; có cây thì quá nhẹ, gió thổi một cái thì lung lung lay lay; có cây thì quá nặng, cả khúc gỗ lún vào cả trong thịt.

Chính lúc anh ta hình như nhụt chí tuyệt vọng, thì liếc nhìn lên tường thấy còn dựng một cây thập giá, anh ta liền đi lên, trước tiên thử coi lớn nhỏ, rồi lại đặt nó trên vai vác đi một đoạn, sau đó mặt mũi tươi cười quay lại nói với Thiên Chúa: “Chính là cây nầy! Đây là cây thập giá mà con vẫn mong tìm được, con quyết định vác nó”. Thế là anh ta cùng với Thiên Chúa đi ra khỏi cổng, Thiên chúa cũng mặt mày tươi cười với người vác cây thập giá, Ngài nói: “Ta rất là phấn khởi khi con vác cây thập giá nầy, bởi vì nó chính là cây thập giá của con trước đây”.

Suy tư:

Có rất nhiều người mang thập giá trên ngực, đủ cỡ đủ loại thập giá: bằng vàng, bằng bạc, bằng gỗ, bằng mi-ca… nhưng mấy ai ý thức được thập giá mình mang có một ý nghĩa rất thiêng liêng: nhắc nhở chúng ta đã được cứu chuộc bằng cây thập giá nầy.

Chúa Giêsu đã nói: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). Thập giá, nói theo ý nghĩa thiêng liêng chính là bổn phận của mỗi người, “từ bỏ chính mình” là khi làm bổn phận được giao phó, chúng ta không còn nghĩ đến cá nhân của mình nữa, mà chỉ nghĩ đến ích lợi của công đoàn và của tha nhân; “vác thập giá mình” là khi chúng ta chu toàn công việc bổn phận được giao phó, đó chính là vác thập giá rồi vậy.

Nhưng cũng có một loại thập giá mà ít người nghĩ đến, đó là “chịu đựng những khuyết điểm của người khác” mà không trách móc, giận hờn hay khó chịu. Chị thánh Têrêxa nhỏ đã tìm ra được loại thập giá nầy, tuy nhỏ nhưng cần có sự can đảm và hy sinh rất lớn, và chị cảm thấy sung sướng khi “vác” nó, chị viết cho Mẹ Đáng Kính de Gonzague: “Thưa Mẹ, Mẹ xem đây, con là một linh hồn rất nhỏ mọn chỉ biết dâng Chúa những việc rất nhỏ mọn thế thôi. Thật là việc hèn mọn chẳng đáng gì, song đã đem lại cho con được bình an vui vẻ trong lòng lắm. Tuy nhiên con cũng đã hờ hửng bỏ qua rất nhiều dịp…” .

Chịu đựng những khuyết điểm của người khác, cũng là đồng thời chúng ta nhìn thấy những khuyết điểm của mình để sửa đổi và thông cảm cho anh em, chị em. Thập giá không phải là biểu tượng của tủi nhục, nhưng là của vinh quang và chiến thắng. Bổn phận không phải là cái ách mà là nhiệm vụ vẻ vang đối với người Kitô hữu. Khuyết điểm của người khác là thập giá của chúng ta, cũng như chúng ta là thập giá của người khác.

Vui vẻ vác thập giá chính là vui vẻ chịu đựng khuyết điểm của người khác vậy.