Vô cảm

1060

Đang say giấc thì mẹ tôi gọi giật giọng:

– Dậy, dậy đi con trai của mẹ, trễ giờ học rồi đấy.

Tôi cuống cuồng cả lên, chỉ kịp đánh răng rửa mặt, thay quần áo và nhào lên chiếc Dream bố tôi mới mua cho, nổ máy, phóng thật nhanh đến trường cho kịp giờ học.

Bất ngờ, xa xa phía trước, trên đường có một bà cụ gánh trái cây bị một chiếc xe thồ húc phải. Cà chua văng tung tóe và dập lát. Tôi tự nhủ:

– Thôi đi cho xong, cứ lo việc của mình đã trễ giờ học đến nơi rồi và đường vắng quá, có giúp bà ta cũng chẳng được ai khen cho một câu, khéo lại mang vạ vào thân? Rách việc!

 Thế là tôi phống vụt xe qua. Đi được một quãng, tôi cứ thấy lòng mình nhoi nhói thế nào ấy, những bài học nhân bản và tâm linh như bị xé vụn ra trước mắt, hình ảnh bà cụ đáng thương cứ làm tôi ray rứt dằn vặt mãi .

Vậy đó nhiều lúc mình cứ tưởng rằng làm những công việc to lớn anh hùng thì người ta mới kính nể thán phục mình. Nhưng tôi đã lầm. Nhặt một cục đá giữa đường, dắt một em bé hay một bà cụ ngang qua phố đông xe cộ. Vâng, tất cả những việc nhỏ ấy nếu như được làm với tất cả lòng mến và khiêm nhường, thì quả thật mình đã làm được một việc lớn. Ngược lại “dời non lấp bể” nhưng chỉ để phục vụ cho cái “tôi ” huênh hoang tự đắc, thì kết quả chỉ là một con số không rỗng tuếch !