Viên ngọc trai

1137

Một buổi sáng sớm nọ, một hạt sương rất lớn từ trên lá cây lăn xuống, rơi vào trong biển cả. Sóng biển mang nó cuồn cuộn chập chùng, nó muốn thoát ra khỏi biển cả, nhưng uổng công vô ích. Nó sợ hãi không biết lúc nào mình sẽ bị tan vỡ.

Đúng lúc ấy, nó nghe một âm thanh gọi mình: “Nhanh lên, vào trong nhà của tôi, ở đây rất an toàn”.

Nó không cần biết tiếng cứu viện ấy ở đâu, đồng thời trước khi nó hiểu ra được chuyện gì, thì cửa của con trai đã cấp bách đóng lại. Trước tiên hạt sương còn được ngơi nghỉ và thở ra một hơi nhẹ nhàng, nhưng về sau nó bắt đầu từ từ hiểu rõ, nó ở trong căn nhà mới, mặc dù rất an toàn, nhưng vĩnh viễn không được tự do, nó cũng không có thể phản ảnh lại bảy sắc cầu vòng của ánh mặt trời.

Hạt sương đem phiền não của mình giao cho nữ chủ nhân tốt lành của căn nhà, con trai nhiều tuổi ấy nói với nó: “Nếu cô cố chấp, ngoan cố chống trả với vận mệnh, rốt cuộc cô chỉ phát hiện ra việc mình bị khổ là tuyệt vọng và không được giúp đỡ. Nhưng nếu cô nhẫn nại đón nhận tất cả vận mệnh, thì cô có thể trải qua những ngày thảnh thơi thoải mái”. Sau đó nó còn bí ẩn nói thêm một câu: “Hơn nữa cô sẽ biết bắt đầu từ nơi bản thân cô, từ từ biến thành rất cường tráng, có một ngày, cô sẽ được quý trọng gấp ngàn lần so với lúc từ trên lá cây rơi xuống”.

Hạt sương nghe xong thì buồn buồn không vui, mặc dù nó không hiểu tất cả lời nói của con trai, nhưng cuối cùng nó vẫn quyết định nghe lời khuyến cáo ấy. Nó an tịnh trú ở trong đó, không phàn nàn mà cũng không nóng lòng sốt ruột, để cho mình hoàn toàn yên ổn, giống như nó ở trong nhà của con trai từ nhỏ đến bây giờ vậy.

Dần dần, nó hơi cảm thấy trong mình có chút thay đổi, cho nó sức mạnh. Về điểm nầy nó rất là phấn khởi, trong lòng nghĩ rằng: “Hôm qua là ngày hạnh phúc đã qua đi rồi, hôm nay không biết có tiếp tục dài lâu không, và ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, nào có ai biết chứ?

Một hôm, con trai mở cái vỏ của nó ra, hạt sương nhìn thấy ở trong biển có rất nhiều bụi bông bay. Thực ra đó không phải là bụi bông, mà là những bàn tay của những cô gái mò ngọc trai, người mò ngọc trai đang mò ngọc trai ở trong con trai.

Người mò ngọc trai đem các con trai đã mò được tập trung ở trên bãi cát, thận trọng từng tí mở vỏ con trai. Có một cô gái đột nhiên nhảy lên phấn khởi nói: “A ! Các chị coi, tôi đã nhặt được hạt ngọc trai đây nè, thật là quá đẹp ! Hình dáng nó giống như một hạt sương, lại còn có thể phát ra bảy sắc cầu vồng lấp lánh, giá trị của nó nhất định sẽ rất cao”.

Các cô gái mò ngọc trai đều đến coi viên ngọc quý trên tay cô gái, giống như hạt sương nằm trên ngọn lá vậy.

Viên ngọc trai nầy giống như nhiều hạt sương xung quanh nó từ trước, đã trải qua thời gian làm hạt sương rất ngắn ngủi, nhưng trải qua một khoảng ẩn kín hàm dưỡng, nó đã thoát thai thay cốt. Willi Hoffsuemmer

Suy tư:

Trong thinh lặng người ta mới có thể nghe được tiếng đập của con tim; trong thinh lặng hai người yêu nhau nghe được tiếng lòng của nhau, và trong thinh lặng mình thấy được mình rõ hơn.

Hạt sương sẽ không tồn tại nếu nó cố chấp và chống trả vận mệnh, nó cũng chẳng trở nên hạt ngọc quý giá nếu nó không chấp nhận trú ngụ trong con trai.

Có những người coi cộng đoàn như là nhà tù của mình: họ đi sai đường và sống nô lệ thoả mãn cho nhu cầu.

Có những người lợi dụng cộng đoàn để đạt mục đích cá nhân: họ đã biến cộng đoàn thành công cụ mưu cầu ích lợi riêng cho cá nhân, họ sống trong lo âu, khắc khoải.

Có những người coi cộng đoàn như là nhà của mình, dù cộng đoàn có nhiều cái chưa tốt hoặc có những thành viên chưa sống cho lý tưởng: họ sẽ trở thành những viên ngọc trai.

Suốt năm tháng dài hạt sương đã ở trong lòng con trai, không thấy mặt trời chói lọi, không thấy hoa lá khoe sắc, không thấy gió thổi mây bay.…Nhưng nó đã được thay da đổi cốt trở thành viên ngọc vô giá, ai nhìn cũng thích, ai thấy cũng mê. Cộng đoàn là “con trai” để làm cho chúng ta thay da đổi cốt, phải trải qua bao khổ đau, bao hy sinh mới lột đi được con người cũ của mình, nơi cộng đoàn chúng ta múc lấy nguồn ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta được ơn Chúa bồi đắp để trở thành viên ngọc quý giá cho đời, cho Giáo hội và cho…chúng ta.

Thinh lặng cũng là “vỏ con trai” để chúng ta thay da thoát cốt. Trong thinh lặng chúng ta nghe được tiếng của Thiên Chúa thì thầm bên trong tâm hồn của chúng ta.

Thinh lặng -> lắng nghe -> suy tư -> xét mình -> quyết tâm -> thực hành = viên ngọc quý.