Trồng và sinh trưởng

673

Có một viện nghiên cứu nông nghiệp, đã làm một cuộc nghiên cứu sản lượng của giống ngô (bắp), trong một mẵu Anh, sản lượng là 100 giạ ngô, sức lao động là do con người cống hiến. Ngoài ra, Thiên Chúa cũng cống hiến một chút: 400 vạn pao nước mưa, 6800 pao khí Ô-xy, 5200 pao Cac-bon, 1900 pao Anhydrit cacbonic, 160 pao ni-tơ, 125 pao kalium, 40 pao phốt pho, 75 pao lưu huỳnh, 50 pao magiê, 50 pao calcium, 2 pao sắt, và còn có một ít Iốt, kẽm, đồng.v.v…

Những thứ ấy đều chứa chất trong 100 giạ (bắp) ngô, ai cống hiến vậy?

Con người khi làm được chuyện gì đó to lớn một chút, nổi danh một chút, được người khen một chút, thì dương dương tự đắc coi người khác không ra gì. Chúng ta thử phân tích côn gviệc của họ làm giống như các nhà thí nghiệm phân tích thành phần trong trái bắp ngô.

Ví dụ một linh mục giảng hay được mọi người thích nghe: công soạn bài, tìm tài liệu và diễn giảng là của linh mục; bộ não nhiều chất xám, trí nhớ xuất chúng, phán đoán nhanh nhẹn chính xác.v.v…là của ai làm ra. Ngoài ra các tài liệu để soạn bài giảng, phương pháp giảng.v.v…là ở đâu mà có? Giọng nói hùng hồm âm điệu truyền cảm là của ai ban cho vậy?

Suy cho cùng, công của vị linh mục chẳng có là bao, vậy thì hà cớ gì mà phải kiêu ngạo với anh em, phải điệu bộ làm ra vẻ ta đây chứ? Nếu một mai chẳng may lâm bệnh nặng, mất trí nhớ, nằm một chổ…