Trách nhiệm

876

Một người thuộc bộ lạc miền núi cả đời chưa từng thấy ánh sáng văn minh. Một hôm ông ta được đưa xuống thăm một đô thị. Ngày đầu tiên, ông dã giật mình thức giấc vì tiếng trống vang cùng khắp đô thị. Sau khi được người chung quanh cho biết đó là tiếng trống báo động về một cuộc hỏa hoạn vừa xẩy ra tại một khu phố. Người dân miền núi nhìn về ngọn lửa đang bốc cháy tại một góc trời, rồi ông trở lại giường ngủ tiếp.
Trở về làng, ông báo cáo với các chức sắc trong làng như sau : người dân thành thị có một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu : khi có hoả hoạn, người ta chỉ cần đánh trống là ngọn lửa được dập tắt tức khắc. Nghe thế, các chức sắn đều sai người đi mua đủ mọi loại trống phát cho dân làng, . Không bao lâu sau đó, hoả hoạn xẩy đến trong làng, tất cả dân làng đều đem trống ra khua inh ỏi vì tin chắc rằng tiếng trống sẽ xua đuổi được thần lửa. Thế nhưng, ngọn lửa cứ vô tình thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác trước cái nhìn ngỡ ngàng và thất vọng của mọi người.
Tình cờ ghé thăm bộ lạc và được nghe kể lại diễn tiến cơn hoả hoạn, một người dân thành thị mới giải thích cho dân làng như sau : “Các người thật ngây ngô, người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu gọi họ tích cực tham gia chữa cháy, chứ không ngồi đó mà chờ ngọn lửa tắt đâu”.

Chúng ta phải sống cuộc đời hiện tại trong sự tỉnh thức, nghĩa là không quên ngày Chúa đến, đến trong ngày tận cùng của thế giới và đến trong ngày cuối của đời ta, và vì qui hứơng về đức Kitô như thế mà tích cực dùng thời gian hiện tại để chuẩn bị cho tương lai vĩnh cửu của mình.

Chúa Giêsu đã đến. Rồi Ngài ẩn mình đi khỏi mắt xác thịt của loài người. Đến ngày quang lâm Ngài sẽ lại xuất hiện tỏ tường trước mặt muôn dân. Trong thời gian Ngài dấu mình đi, chúng ta nhiều khi kêu trách Chúa sao như muốn bỏ mặc ta. Nhưng Chúa ẩn khuất như thế chính là vì tôn trọng chúng ta, vì muốn cho ta nên người trưởng thành.

Làm sao con cái có thể lớn khôn khi cha mẹ cứ bám sát vào nó, lo cho nó từng ly từng tý ? Dĩ nhiên Chúa vẫn lo cho ta nhưng có thể nói là một cách kín đáo, tế nhị không bao giờ dành mất tự do và trách nhiệm của con người.

Có 3 quan niệm sống dễ dàng tạo ra một thái độ tiêu cực trước cuộc đời.

-Một là cho rằng chết là hết, không còn gì nữa. Nếu quả thực mọi sự sẽ chấm dứt với cái chết, nếu số phận người tốt người xấu rồi sẽ như nhau cả, thì người ta có lý để lập luận rằng: ta hãy ăn uống, vui chơi, hưởng thụ mau giây phút hiện tại. Thánh Phaolô chắc chắn đã biết rõ lập luận buông thả này.

-Hai là tin vào thuyết định mệnh, nghĩa là tin rằng mọi sự đã được an bài sẵn và số phận của  mỗi người đã được định đoạt do các vị thần thánh. Nếu thế thì con người cũng chẳng cần làm gì nữa, chẳng cần cố gắng, hy sinh hoặc sáng tạo…

-Ba là tin vào thuyết cho rằng cuộc sống là một vòng luân chuyển, hết kiếp này qua kiếp khác, nếu kiếp này chưa đạt hạnh phúc thì ta còn có thể chờ kiếp sau đầu thai lại và tiếp tục xây dựng hạnh phúc.

Quan niệm Kitô giáo về cuộc đời, về thời gian và lịch sử rất khác với quan niệm trên. Đó là một quan niệm có tính biện chứng. Người Kitô hữu sống cuộc đời hiện tại hết sức nghiêm chỉnh như thể là sẽ mãi mãi ở đây, vì đó là thánh ý Chúa và vì số phận của mình được định đoạt trên cõi đời này. Đồng thời họ lại thanh thoát, tự do, sẵn sàng rồi bỏ mọi sự bất cứ lúc nào Chúa gọi họ ra đi. Quan niệm Kitô giáo là một quan niệm cho những con người trưởng thành.

Hãy tỉnh thức có nghĩa là hãy sống trách nhiệm.