Trả ơn cha

943

Thuở xưa, dân thành Roma một thời phải điêu đứng vì nạn côn đồ lộng hành. Teto tên trùm bọn, ai nghe nói đến cũng phải sợ. Y là thủ phạm nhiều vụ đổ máu giết người cướp của. Muốn thanh toán, muốn trả thù ai, muốn cướp của ai, chỉ nhờ hắn là xong. Người ta sợ Teto như sợ cọp. Nhưng rồi hắn cũng bị sa lưới. Các báo đều đăng tin và người ta bàn tán, vui mừng như trừ được con thú dữ.

Teto bị kết án tử hình. Đến ngày hành quyết, dân chúngkéo đến xem như xem hội. Pháp trường là một khu đất rộng trên 10 mẫu mà chật cứng những người. Bị điệu ra trứơc pháp trường, tử tù được hưởng mấy phút ân huệ để trối trăn hoặc thanh minh một đôi lời. Teto đưa mắt nhìn đám người đông nghẹt như muốn tìm kiếm một vật gì. Sau cùng hắn xin gặp một cụ già mà hắn thấy đứng mãi ngoài xa, được viên sĩ quan coi việc hành quyết cho phép, cụ già đầu bạc lưng còng chống gậy rẽ đám đông tiến vào. Teto bảo cụ già: “Ông ghé tai cho tôi nói nhỏ một câu”. Ông già vừa ghé tai sát vào miệg y, y liền há miệng cắn đứt tai ông già, máu chảy lênh láng,  một ông già ngã vật xuống đất. Mấy vạn dân chúng đều nín thở kinh hãi trước một việc ghê sợ. Giữa phút thinh lặng kinh hồn đó Teto thét lên: “Xin đồng bào biết cho, chính lão già này là bố tôi. Chính vì lão già này mà ngày nay tôi phải lâm vào con đường cùng như thế này. Đây, tôi trả ơn lão để hậu thế biết”.

Đứa con cả gan dám cắn tai cha quả là đứa con ngỗ nghịch, bất hiếu, nhưng nghĩ cho cùng; chẳng qua chỉ tại cha nào con nấy” “hổ phụ sanh hổ tử”, bông huệ làm sao có thể mọc giữa bụi gai.

Thời nay, ít nghe thấy nói có những chuyện”cắn tai cha” nhưng kỳ thực còn có nhiều chuyện thương luân bại lý hơn, hậu quả của một sự thiếu giáo dục từ chốn gia đình.

Người cha bị đứa con cắn tai kia chắc hẳn đã không ngớt kêu trời rằng: Nấu biết thế này, nếu tôi biết thế nọ”, nhưng than ôi, đến chừng đó mới biết thì đã quá muộn rồi.

“Sinh con chẳng dạy chẳng răn,

Thà nuôi con lợn mà ăn lấy lòng”.

Ngay lúc bị sửa dạy, thì chẳng ai lấy làm vui thú mà chỉ thấy buồn phiền. Nhưng sau đó, những người chịu rèn luyện như thế sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính. Heb 12:5-7

Hội Thánh được Chúa Kitô tin tưởng giao phó nhiệm vụ chăn dắt đoàn chiên của Người (x. Ga 21, 15-17), trong đó có đoàn chiên bé nhỏ, là những Kitô hữu nhỏ tuổi, những em ấu nhi, thiếu nhi, thiếu niên, những người, hơn ai hết, cần sự hướng dẫn tận tình của các vị Chủ chăn. Vì thế, trong Tông huấn về việc dạy Giáo lý “Catechesi Tradendae”, Hội Thánh nhấn mạnh: Việc giáo dục thiếu nhi nằm trong sứ vụ rao giảng Tin Mừng của Hội Thánh, sứ vụ mà chính Chúa Kitô đã giao phó cho Hội Thánh trước khi Ngài về trời, khi bảo các Tông đồ: “Anh em hãy đi loan báo Tin mừng cho muôn dân” (Mc 16, 15)

Sách Chỉ nam Giáo lý Tổng quát nêu rõ: “Giáo dục Thiếu nhi là một trong những hoạt động của Hội Thánh nhằm dẫn đưa cộng đoàn tín hữu và từng cá nhân tới đời sống trưởng thành đức tin” (x. số 21). Đời sống đức tin trưởng thành là đời sống thông hiệp mật thiết với Đức Giêsu, đời sống ao ước được trở nên giống như Ngài. Do đó, mục đích việc giáo dục Thiếu nhi Công giáo không chỉ là giới thiệu cho các em biết Chúa Giêsu là ai, giáo huấn của Ngài là gì, thông qua giáo huấn đó, ta biết được Thiên Chúa là ai và kế hoạch của Ngài đối với con người là gì, mà giáo dục Thiếu nhi Công giáo còn là giúp cho các em ngày càng yêu mến Thiên Chúa và “trở nên trọn lành như Cha trên trời”, sống như những người con đích thực của Thiên Chúa, đạt đến sự thông hiệp mật thiết với Thiên Chúa trong Chúa Giêsu và Chúa Thánh Thần..

Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, trong Tông huấn “Dạy Giáo lý” đã viết: “Mục đích tối hậu của việc dạy Giáo lý là làm cho con người không những được tiếp xúc mà còn được thông hiệp, thân thiết với Chúa Giêsu Kitô: chỉ một mình Người mới có thể đưa ta đến tình yêu của Chúa Cha trong Thần Khí và làm cho ta tham dự vào đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi Chí Thánh.” (số 5)

Chính Chúa Giêsu cũng đã dành một niềm ưu ái đặc biệt cho các em thiếu nhi khi Ngài bảo: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng” (Mc 10,14). Ngài luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho các em, Ngài thân thiết, gần gũi và trân trọng các em. Trong 3 năm rong ruỗi trên đường truyền giáo, chắc chắn có không ít thiếu nhi trong số thính giả say mê các bài giảng đơn sơ, giản dị và dễ hiểu của Ngài; hơn nữa, các em còn cộng tác tích cực vào công việc rao giảng của Ngài (như cậu bé đã tặng Ngài 5 chiếc bánh và 2 con cá, để làm nên phép lạ bánh hóa nhiều); hoặc chính các em hân hạnh là người được lãnh nhận phép lạ từ Ngài (như cô bé được Chúa cho sống lại, như đứa trẻ bị kinh phong được chữa lành…)