Tôn trọng tự do

995

Dưới đây là một câu chuyện ngụ ngôn được dành riêng cho những người làm nhiệm vụ giáo dục như một thiên chức cao quí.

Một ngày kia chú chiên con bé bỏng phát hiện ra có một lỗ trống nơi hàng dậu bảo vệ cả đàn chiên, thế là chú đã lẻn ra bằng lối ấy. Chú thích thú rong chơi, nhưng vô tình lạc bước vào một khu rừng vắng và không tìm được lối về.

Bấy giờ, chú chiên con có linh cảm mình đang bị chó sói rình rập và chú vội hốt hoảng co chân chạy trốn. Nhưng chú càng chạy thì chó sói càng đuổi theo, mỗi lúc khoảng cách càng gần thêm. Và chính trong khoảnh khắc nguy hiểm kinh hoàng cuối cùng thì người chăn chiên đã xuất hiện kịp thời đánh đuổi con sói, rồi cúi xuống âu yếm ẵm chú chiên con trở về với đàn chiên, nơi tất cả được an toàn.

Mặc dù những người biết chuyện nhiều lần khuyên anh hãy rào kín lỗ trống ấy lại nhưng anh bảo gia nhân:

– Cứ để yên như cũ.

Khi dựng nên muôn loài, Chúa đem tất cả đến cho A-Đam để tùy ông đặt tên cho chúng. Mọi sinh vật A-Đam đặt cho thế nào thì mang tên đó. Khi ủy quyền cho A-Đam, Chúa đã nêu cao tự do của con người, và Ngài luôn tôn trọng sự tự do ấy, không can thiệp vào bất cứ quyết định nào của A-Đam. Chúa cho A-Đam toàn quyền tự cai trị vùng trách nhiệm của mình.

Cũng thế, Chúa Giêsu xuống trần gian cứu độ loài người, Ngài không ép buộc con người tội lỗi phải trở về với Ngài. Nhưng Ngài chấp nhận làm thân phận thụ tạo như loài người, để nêu gương và vạch ra cho con người nẻo đường phải theo. Chúa biết đường hành hương về quê trời còn lắm chông gai, vì ma quỉ luôn rình rập giăng bẫy, và lòng người lại ham chuộng hào nhoáng thế gian.

Hãy nhớ rằng:“Chúng ta không phải là con của một người nô lệ, nhưng là con của người tự do”. (Gl 4,31)