Tin là một chuyện, chuyện còn lại …

1245

Trong những năm 1800, một nhà làm xiếc tên là Biondin đã nổi tiếng vì băng qua thác nước Niagara trên dây nhiều lần, mà thường không dùng lưới an toàn.  

Một ngày nọ, có một đám đông tụ tập nơi thác nước để theo dõi một cuộc thử nghiệm nguy hiểm nhất của anh ta. Anh ta dự định sẽ đẩy một chiếc xe cút kít chở một bao ximăng nặng trên sợi dây, đi từ bờ vực này sang bờ vực kia. Với trọng lượng thêm vào đó, một tính toán sai lầm nhỏ cũng đủ làm nghiêng chiếc xe cút kít và khiến anh lộn nhào khỏi sợi dây, đưa anh vào cái chết với giòng thác hung tợn bên dưới

Hằng ngàn người nín thở theo dõi khi anh băng qua trên dây, thận trọng đặt chân này lên chân kia, yên lặng đẩy chiếc xe cút-kít đi giữa vực thẳm đầy bụi nước, quên cả tiếng gầm thét của thác nước dưới chân anh. Khi sang đến đầu dây bên kia, đám đông mới thở phào và reo hò hoan hô. 

Bấy giờ Biondin hỏi một phóng viên đứng gần đó:

Anh có tin rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì trên sợi dây căng đó không?

Anh phóng viên nói:

– Ồ vâng, sau những gì tôi đã thấy hôm nay, tôi tin, tôi tin ông có thể làm bất cứ điều gì.

Biondin lại nói:

– Vậy anh có tin rằng, thay vì một bao ximăng, tôi có thể mời một người trong quý ông ngồi vào xe cút kít, người mà từ trước đến giờ chưa hề đi dây và đẩy ông ta qua bờ bên kia an toàn mà không cần giăng lưới không.

Anh phóng viên hồ bởi nói:

– Ồ tin chứ ông Bionđin, tôi tin!

Bionđin liền bảo

– Tốt, vậy mời anh ngồi vào!   

Anh chàng phóng viên xanh mặt và vội vàng biến mất trong đám đông.

Tin là một chuyện, nhưng sống bằng đức tin ấy lại là chuyện khác hẳn. Sống đức tin giống như bước đi trên một sợi đây căng. Một số người nói có Đức tin nhưng lại không dám đi với Chúa bằng đức tin.