Thay thế

730

Có một phú hộ rất khô đạo, thường hay nói với  vợ mỗi sáng Chúa nhật khi bà và các con sửa soạn đi lễ:

– Em hãy đến nhà thờ dự lễ và cầu nguyện cho anh với nhé?

Mỗi lần gặp gỡ bạn bè nói về chuyện đạo, ông thường khoe với họ là ông không cần đến nhà thờ, cũng không cần phải đọc kinh dự lể, vì đã có vợ ông dự lễ, đọc kinh và cầu nguyện cho cả hai rồi

Ngày tháng trôi qua, một hôm ông nằm mơ thấy ông và vợ đứng xếp hàng trước cửa thiên đấng đợi đến lượt mình bước vào. Cửa trời mở ra và mọi người tuần tự vui vẻ tiến vào: Khi đến lượt ông thì thiên thần giữ cửa làm hiệu cho ông dừng lại Thiên thần quay sang mỉm cười nói với vợ ông:

– Chị hãy vào thiên đàng thay cho cả chồng chị nữa !

Thế là chỉ có vợ ông tiến vào, còn ông thì phải bơ vơ đứng ngoàn Vừa tủi thân vừa tức giận đã làm cho ông thức giấc. Ông không đám thuật lại giấc mơ cho vợ, nhưng điều làm cho bà vợ ngạc nhiên hơn cả là sáng Chúa nhật hôm đó, thay vì nói với bà như thường lệ, người phú hộ đến gần vợ và nói bên tai bà:

– Từ hôm nay, anh sẽ cùng với em đến nhà thờ dự lễ và cầu nguyện cho chính anh nữa.

Khi không muốn, người ta có thể đưa ra hàng ngàn lý do để bào chữa cho bản thân. Khi đối diện với tận cùng, người ta mới nhận ra có thể là đã quá muộn.