Thập giá

939

Bruno Hagspiel

Trong thiết bị cứu hộ trên phi cơ có đựng các vật liệu cần thiết cho hành khách khi bị chìm xuống nước: đèn pin cầm tay không thấm nước, thuốc nhuộm nước biển, thuốc đuổi cá mập, và một tấm kính.

Tấm kính dùng để đánh tín hiệu khi máy bay bay qua, giữa tấm kính cắt thành hình chữ thập, trên tấm kính giải thích rõ ràng: “Phản chiếu ánh mặt trời ngay phi cơ, nhắm chuẩn trung tâm dấu thập tự, để phi cơ lưu lại trong tầm nhìn của anh”.

Cứu viện cũng đến từ Thập giá treo trên bàn thờ.

Suy tư:

Thời nay, người ta dùng thập giá để trang sức, mang trên cổ, trên áo và…trên lỗ tai của các cô, các bà… điệu. Xem ra thập giá cũng có sức hấp dẫn của nó đấy chứ! Có người mang thập giá mà không hiểu thập giá là gì cả, chỉ biết đó là dấu hiệu của người Công giáo thờ ông Giêsu nào đó bị đóng đinh chết trên nó mà thôi.

Thập giá chỉ là hai khúc gỗ dài ngắn ghép lại với nhau mà thành, thế thôi, chẳng có gì đặc biệt cả.

Vâng, nó chẳng có gì đặc biệt đối với những người thông tin, những người không phải là Kitô hữu; nhưng đối với người Kitô hữu thì nó rất đặc biaệt lại còn rất đáng kính trọng, bởi vì nó đã mang Đức Kitô -Đấng cứu độ trần gian- trên mình nó, và nó trở thành nguồn ơn cứu độ cho những người tin. Thập giá nầy đã được Đức Kitô vác lên núi sọ để chịu đóng đinh, Ngài chỉ vác một lần và bị đóng đinh chỉ một lần, nhưng nguồn ơn cứu độ trãi dài “từ thuở đất trời chưa ngôi”cho đến tận thế. Thập giá nầy đã được Chúa Giêsu công khai hoá: “Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14, 27).

Nhưng thập giá đâu mà vác, núi sọ đâu mà lên?

Thập giá, đó chính là những bổn phận hằng ngày mà chúng ta phải làm với tất cả hy sinh; núi sọ, chính là cuộc sống đời thường nơi công sở, trong gia đình, trong cộng đoàn v.v…