Sự thật

980

Câu chuyện của một nhà thần học trứ danh sống ở thế kỷ 16. Trong 8 năm, ông cầu xin Chúa cho ông gặp được một người đến chỉ cho ông con đường chân lý. Một ngày kia, trong khi ông cầu nguyện sốt sắng hơn mọi lần khác thì ông nghe như có tiếng nói với ông:

– hãy đến dưới cửa ra vào nhà thờ kia và ở đó ngươi sẽ gặp người chỉ dạy ngươi con đường sự thật.

Ông ta đi đến đó và tìm gặp ở đó một người ăn xin, chân cẳng lở loét, áo quần rách tả tơi. Ông mới chào người đó:

– chào bạn, cầu Chúa cho bạn một ngày tốt.

Người ăn xin trả lời:

– tôi nhớ là chưa bao giờ gặp ngày xấu.

– xin Chúa chúc lành bạn, nhà thông thái nói.

– Ông muốn nói gì?  người ăn xin hỏi. Tôi luôn được chúc lành mà.

– Tôi muốn nói là tôi ao ước bạn gặp được mọi sự hạnh phúc, một cuộc đời sung sướng’ nhà thần học giải thích.

– Nhưng tại sao như thế? Tôi chưa bao giờ khổ cả mà.

– Thiên Chúa ở với bạn. Xin bạn hãy giải thích thái độ của bạn cho tôi, vì thú thật tôi không hiểu nổi.

– Xin sẵn lòng’ người ăn xin trả lời. Tôi xác quyết là tôi chưa bao giờ biết những ngày xấu, vì nếu tôi đói tôi ca ngợi Chúa’ nếu tôi lạnh, tôi ca ngợi Chúa’ khi trời mưa, trời tuyết hay băng gía, lúc thời tiết thuận hoà cho chúng ta hay không tôi ca ngợi Chúa’ tôi khổ sở hay bị mọi người khinh khi, tôi tạ ơn Chúa. Và đó là lý do tại sao tôi chưa hề biết những ngày đen tối. Tôi cũng xác quyết là tôi chưa bao giờ được sung túc, biết sự giàu sang, tại vì tôi học cách sống theo Chúa. Tôi biết rằng tất cả những gì Ngài làm thì luôn luôn tốt, và tất cả những gì xảy đến cho tôi do ý muốn của Ngài hay với sự chấp thuận của Ngài, tôi đón nhận chúng với sung sướng dù đó là vui hay buồn, cay đắng hay dịu ngọt. Tất cả những cái đó đến với tôi từ bàn tay nhân ái của Ngài và tôi đón nhận với vui vẻ. Tôi chỉ biết có sự chúc lành.

Cuối cùng tôi quả quyết là không bao giờ tôi khổ sở cả, vì tôi đã quyết định sống hợp với thánh ý của Chúa và chỉ thánh ý Ngài thôi. Tôi đã từ bỏ mọi ý riêng của tôi để chỉ làm ý của Chúa, vì thế tôi không bao giờ khổ cả!

– Bạn từ đâu đến và bạn là ai vậy?

– tôi là vua’ anh ta trả lời.

– Nhưng nước của bạn là nước nào?

– Nước của tôi là tâm hồn của tôi. Tôi làm chủ các giác quan của tôi, bên trong cũng như bên ngoài, với một quyền hành tuyệt đối đến nỗi tất cả mọi khuynh hướng của tâm hồn tôi đều phục tùng tôi. Nước này dễ chịu hơn bất cứ nước nào trên qủa đất này nhiều, rất nhiều!

Cuối cùng nhà thần học hỏi làm thế nào anh ta đạt đến sự toàn hảo đó.

– Bởi thinh lặng, người ăn xin trả lời, bởi sự suy nghĩ và một cố gắng không ngừng kết hợp với Chúa. Vì tôi chưa bao giờ biết một sự an bình nào ngoài Thiên Chúa. Hôm nay tôi đã gặp được Thiên Chúa, tôi thưởng thức sự an bình và sự an nghỉ này sẽ không bao giờ chấm dứt. Sưu tầm

Chúa Giêsu dậy chúng ta nói sự thật và sống sự thật. Sự thật là gì? Ông Philatô hỏi Chúa Giêsu. Chúa Giêsu chính là sự thật. Những lời mặc khải, các phép lạ và các việc Chúa đã thực hiện đều là sự thật. Ai nghe sự thật thì theo Chúa. Thánh Gioan đã viết: Đức Giêsu đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy (Ga 14,6). Chúa Giêsu chính là Ngôi Lời của Thiên Chúa. Từng lời của Chúa đều nói lên sự thật về Cha của Ngài. Ngài dạy chúng ta về mầu nhiệm nước trời. Lời của Chúa Giêsu thì bất biến và có quyền lực thay đổi tâm hồn và thể xác. Lời của Chúa là lời hằng sống: Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa.” (Ga. 3,21).

Mỗi Kitô Hữu được mời gọi để nói sự thật, làm nhân chứng cho sự thật và sống sự thật. Sống sự thật là sống trong đường lối của Chúa. Chỉ sự thật có thể giải thoát chúng ta khỏi những u mê lầm lạc của thế gian.