Nụ cười

997

Tại vùng kia có một anh quân nhân xấu xí. Ai nhìn anh cũng khinh bỉ chế giễu, lắm kẻ bỉu môi mỗi lần gặp anh. Không một ai muốn tiếp xúc với anh, không một ai làm bạn với anh. Anh sống cô đơn cả đời.

Khi anh chết, người ta thấy một tờ di chúc trong hộc bàn : “Xin trao số tiền 1.000 dollar của tôi cho cô bé Kitty, trong một lần tôi gặp cô bé đi học về. Đó là nềm vui duy nhất đời tôi, khiến tôi đủ can đảm sống trọn cuộc đời cô đơn”.

Xung quanh ta biết bao người đau khổ. Đau khổ trong tâm hồn, đau khổ ngoài thể xác. Biết bao người bị xã hội bỏ rơi, không ai ngó ngàng gì tới họ. Aimer c’est donner. Ngạn ngữ Pháp có câu đó. Nhưng không phải chỉ cho tiền, cho bạc mới là cho. Mà nhiều khi người ta đâu cần những thứ đó. Còn có cái cần hơn, quý hơn. Hãy cho nhau nụ cười thương mến , thông cảm, khích lệ.

Giá trị của của cho không phải ở nơi số lượng được cho mà là sự mất mát mà người cho phải chịu.

Chúng ta phải cho cái mà chúng ta quý chuộng. Vì thế không phải chỉ cho cái mà chúng ta có thể sống mà không có nó, mà là cho cái mà chúng ta không thể sống nếu thiếu nó. Cách cho như thế này đòi phải hy sinh, nhưng đó mới thật là cho với cả tấm lòng.

Mẹ Têrexa kể rằng một hôm Mẹ đang đi trên đường phố thì gặp một người ăn xin. Người này nói: “Thưa Mẹ Têrêxa, ai nấy cũng cho Mẹ hết. Hôm nay tôi cũng xin được cho mẹ. Trọn ngày hôm nay tôi chỉ xin được 30 xu. Tôi muốn cho mẹ hết”. Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc: “Nếu tôi lấy 30 xu này thì người ăn xin này sẽ không có gì để ăn đêm nay, nhưng nếu tôi không lấy thì ông sẽ đau lòng. Vì thế tôi đưa tay ra nhận số tiền. Quả thực tôi chưa từng thấy một khuôn mặt nào rạng rỡ niềm vui như gương mặt người ăn xin này khi ông nghĩ rằng anh cũng có cái gì đó cho Mẹ Têrêxa”.

Và Mẹ Têrêxa kể tiếp: “Thật là một hy sinh lớn đối với người nghèo này. Ông đã phải ngồi ngoài nắng suốt ngày mới kiếm được 30 xu. 30 xu chẳng là bao và cũng chẳng làm được gì cho đáng. Nhưng khi ông đưa cho tôi và tôi nhận lấy thì nó trở thành hàng ngàn bởi vì nó được cho với biết bao tình. Thiên Chúa không nhìn đến tầm vóc lớn lao của việc ta làm, Ngài nhìn tấm lòng của ta khi làm việc đó.”