Những viên ngọc

639

Không có một sự kiện vật chất gì bên ngoài chứng tỏ dân làng Aman giàu có, nhưng niềm vui tươi nở trên gương mặt chứng tỏ sự nghèo vật chất không ngăn cản họ sống hạnh phúc.

Phải, tất cả mọi người trong làng đánh cá Aman này đều sống trong an bình hạnh phúc. Nhưng rồi một ngày kia có hai người đánh cá trong làng là Jopo và Jopa, lưới lên một thùng rất nặng, khi thuyền về đến bờ, họ tò mò mở nhanh thùng ra và rất đỗi ngạc nhiên khi thấy thùng chứa đầy những hạt ngọc. Hai anh em không biết làm gì với kho tàng liền bàn nhau đem đến hỏi ý kiến nhà hiền triết Akian sống gần bên. Jopo hỏi:

– Thưa Ngài, chúng tôi phải làm gì với những hạt ngọc này, số lượng đủ để phân phát cho mỗi người trong làng chúng tôi mỗi người một hạt và như thế mỗi người chúng tôi trở thành giàu có.

Nhà hiền triết trả lời một cách khô khan.

– Hãy đem chúng đổ lại xuống biển.

– Nhưng thưa Ngài, Ngài không cảm thấy sung sướng cho những người dân trong làng mỗi người được tặng một hạt ngọc để sống giàu có dư thừa hay sao?

Nhà hiền triết chậm rãi giải thích:

– Đó là sự khác biệt to lớn giữa giàu có của cải vật chất và hạnh phúc.

Phải, dân làng Aman này nghèo vật chất nhưng đang sống rất là hạnh phúc bởi vì họ yêu mến qúy trọng sự sống vì sự sống đáng trọng chứ không phải vì sự sống đó mang lại cho họ của cải lợi lộc vật chất.

Con người yêu thương nhau vì kính trọng phẩm giá của nhau chứ không phải vì người kia có nhiều của cải. Nhưng liệu khi mỗi người được một viên ngọc để làm giàu thì dân làng Aman này còn giữ được tình người và hạnh phúc đang được hay không? Bậc thang giá trị có thể bị đảo lộn, sự sống được yêu thương không phải là vì sự sống nữa mà vì lợi lộc mà sự sống có thể mang đến. Người này yêu thương người kia vì của cải vật chất mà người đó có chứ không phải vì chân tình nữa. Và nếu sự thật sẽ xảy ra như vậy thì dân làng Aman này sẽ trở thành nơi buồn bã nhất.

Nghe lời giải thích của nhà hiền triết, hai anh em Jopo và Jopa liền đem thùng ngọc trả lại xuống biển để duy trì hạnh phúc cho dân làng.

Người ta thường nói: “Có tiền mua tiên cũng được”. Câu này cũng đúng phần nào. Suy cho cùng, chúng ta cần tiền để mua thực phẩm, quần áo, trả tiền thuê nhà hoặc mua nhà. Một biên tập viên tài chính đã viết: “Tiền bạc đóng vai trò vô cùng quan trọng trong xã hội. Nếu không có tiền để trao đổi thì trong vòng một tháng, thế giới sẽ lâm vào tình trạng hoảng loạn và xảy ra chiến tranh”. Nhà thơ Arne Garborg người Na Uy cho biết, khi có tiền “bạn có thể mua thực phẩm nhưng không mua được sự ngon miệng; mua thuốc nhưng không mua được sức khỏe; mua chiếc giường êm ái nhưng không mua được giấc ngủ; mua sự hiểu biết nhưng không mua được sự khôn ngoan; mua hào quang nhưng không mua được sắc đẹp; mua sự huy hoàng nhưng không mua được sự ấm áp; mua thú vui nhưng không mua được niềm vui; mua người quen nhưng không mua được bạn bè; mua tôi tớ nhưng không mua được lòng trung thành”.

Người nói với họ dụ ngôn này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng: “Mình phải làm gì đây? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu! Rồi ông ta tự bảo: “Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã! 20 Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.” Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được một gang tay? Luca 12:13-32