Nhận ra tha nhân

806

Có một ông nhà giàu khô khan nguội lạnh. Tâm thần ông không được hạnh phúc. Ông đến gặp một nhà hiền triết. Ông này bảo:

– Hãy nhìn qua kính cửa sổ và nói cho tôi biết ông thấy gì?

– tôi thấy người ta qua lại ngoài đường.

Tiếp đó nhà hiền triết đưa cho ông cái gương soi và bảo:

– và bây giờ ông nhìn thấy gì?

– tôi thấy chính tôi.

– ông không còn nhìn thấy người khác nữa sao?

– Không, tôi chỉ thấy chính tôi.

– Hãy biết rằng kính cửa sổ và tấm gương, cả hai đều làm bằng chất thủy tinh. Nhưng tấm gương được bôi lên một tấm sơn bạc và khi nhìn vào đó ông chỉ thấy chính ông. Trái lại ông thấy muôn vàn người khác khi nhìn qua lớp kính trong nơi cửa sổ. Khi nghèo nàn, ông thấy mọi người chung quanh và có lẽ ông có được mối thân tình với họ. Còn khi ông quét lên mình một lớp sơn tiền bạc, ông chỉ thấy có ông. Hãy vứt bỏ lớp áo tiền bạc này đi và ông sẽ được hạnh phúc trông thấy người khác trở lại.

Nhiều người cung kính cúi đầu trước tượng ảnh thánh và không bao giờ dám xúc phạm đến ảnh tượng thánh do tay người phàm làm ra, nhưng lại ngang nhiên xỉ vả, mắng chửi, đánh đập những người chung quanh là hình tượng sống động của Thiên Chúa do chính Ba Ngôi Thiên Chúa dựng nên mà không áy náy lương tâm.

Sở dĩ như thế cũng chỉ vì người ta không nhận ra những người đang sống chung quanh mình là những hình tượng sống động của chính Thiên Chúa. Những hình tượng sống động nầy vẫn đáng trọng hơn những bức tượng bằng thạch cao, bằng gỗ đá… do tài năng con người tạo nên.

Nói như thế không phải là xem thường ảnh tượng thánh nhưng để nhấn mạnh rằng nếu chúng ta tôn kính và không bao giờ dám xúc phạm ảnh đến ảnh tượng thánh, thì chúng ta cũng phải đối xử y như thế đối với anh chị em chung quanh.

Chúa Giê-su khẳng định với chúng ta rằng mọi người chung quanh chúng ta, dù bần cùng cơ cực, dù đau yếu bệnh tật, dù bị tù đày hay bị ruồng bỏ… cũng đều đáng được tôn trọng, đáng được yêu thương và phục vụ vì họ là hiện thân của Chúa Cứu Thế, là phần thân thể của Chúa Giê-su. Những ai cho người đói khát đang lang thang trên các vỉa hè một bát cơm thì Chúa Giê-su nói là họ đã cho Người ăn, vì người đói khát đó cũng chính là Chúa; những ai cho người rách rưới một tấm áo thì Chúa Giê-su nói là họ đã cho Người mặc, vì người rách rưới đó cũng chính là Chúa… Như thế, Người dạy rằng mọi kẻ quanh chúng ta là hiện thân của Người, làm gì cho họ là làm cho chính Chúa.