Cây gậy

626

Ngày xưa có một vị vua chân chính, một vị vua thực tâm yêu nước thương dân. Vị vua ấy có một tên hề, đúng thực là một tay hề.

Một ngày nọ, nhà vua trao cho tên hề một cây trượng và bảo hắn hãy giữ lấy cho đến khi  nào tìm được một người nào ngu xuẩn hơn hắn.

Nhiều năm tháng trôi qua. Thế rồi, nhà vua lâm bệnh và yếu liệt. Nhà vua cho triệu tập toàn thể triều đình, các thị vệ, các quan tướng, các gia nhân, kể cả tên hề để chào giã biệt mọi người lần cuối. Nhà vua âu sầu nói rằng mình sắp sửa khởi hành một chuyến đi rất dài, và sẽ không bao giờ trở lại.

Sau khi nhà vua ngắt lời, tên hề mới lên tiếng: “Muôn tâu thánh thượng, trước kia, mỗi lần sắp sửa sang thăm các lân bang, bao giờ thánh thượng cũng sai các quan tướng và gia nhân đi trước để dọn đường, chuẩn bị mọi sự chu đáo. Không biết lần này thánh thượng đã chuẩn bị cho chuyến đi này như thế nào?”

Vị vua yếu bệnh lắc đầu: “Than ôi! Từ bao lâu nay, Trẫm đã lo toan toàn những công việc khác, Trẫm chưa hề có sự chuẩn bị nào cho chuyến đi này cả.”

Tên hề quì xuống, hai tay dâng lên cây trượng, rồi nói: “Tâu thánh thượng, cuối cũng thì hạ thần cũng đã tìm được một người xứng đáng giữ cây trượng này”.