Ngộ nhận

1212

ALBERT CAMUS (1913-1960) 

Ngộ Nhận: là một bi kịch.

Hai mẹ con cô Martha chủ một lữ quán ở một miền quê xa vắng. Một hôm có một hành khách sang trọng ghé lại đó. Hai mẹ con cho ông này uống một chất thuốc ngủ, lấy hết của cải rồi vứt ông xuống sông. Sau đó một thời gian ngắn, Jan, con bà chủ quán về gõ cửa. Vì mẹ con xa cách đã lâu, trên 20 năm nên mẹ không nhận lại được mặt con. Và cũng vì một lý do riêng, Jan chưa tiện nói tên tuổi thiệt của mình cho mẹ nghe. Thế rồi Jan cũng bị một liều thuốc ngủ, rồi xác cũng rớt xuống sông trôi ra biển như bao người trước y .

Ngộ nhận, Hiểu nhầm đây là: chỗ mà những người đi đường sau những hành trình mệt nhọc, đói lả, tưởng đến đó mà nghỉ cho khỏe, ăn uống cho lại sức thì lại là cái chỗ chết.

Mẹ giết con mà tưởng là giết khách hàng.

Cái lũ quân sát nhân kia là cái thế giới vô nghĩa hiện chúng ta đang sống. Chúng ta cũng chỉ là những hành khách xa lạ ghé lại đậy rồi chết.

Plailosophie de l‘Absurde.

Thánh Phao-lô khuyên tín hữu Ê-phê-sô: “Anh em hãy cẩn thận xem xét cách ăn nết ở của mình. Đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như người khôn ngoan, biết tận dụng thời buổi hiện tại. Vì chúng ta đang sống những ngày đen tối. Vì thế, anh em đừng hóa ra ngu xuẩn, nhưng hãy tìm kiếm đâu là ý Chúa. Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới trụy lạc. Nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí. Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng. Hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. Trong mọi hòan cảnh và mọi sự, hãy nhân danh Đức Giê-su Ki-tô Chúa chúng ta, mà cảm tạ Thiên Chúa là Cha” (Ep 5,15-20).