Nghe và nói

599

Sunshine

Một người quản lý gia đình đi đến đảo Way-fu-ban xứ Si-kan, diễn giảng cho người La-fu-lan địa phương, nói với họ làm thế nào để giải quyết công việc gia đình cho được tốt hơn.

Đến giờ diễn giảng, một đám người trong thôn đã tập trung ở ngoài phòng khách, nhưng chỉ có một số ít người cả gan dám tiến vào trong phòng khách, thế là người diễn giảng đứng ngay cửa, mời họ tiến vào, ông ta bảo đảm với họ là vào miễn phí, nghe ông ta nói như thế, trong đám dân chúng vang lên tiếng thì thầm, và mọi người lẩm bẩm không thôi.

Người diễn giảng không biết làm gì cho phải, cũng như không hiểu tại sao họ vẫn cứ chậm chạp không dám tiến vào. Cho nên ông ta hỏi một người xem ra khá hoạt bát thông minh, vấn đề là ở đâu?

Người ấy nói với ông ta: “Trước khi chúng tôi tiến vào nghe ông nói, chúng tôi muốn biết, mỗi người chúng tôi được trả bao nhiêu tiền?”

– “Cái gì! Tôi phải trả tiền mời các ông lại nghe tôi diễn giảng sao?”

-“Đúng vậy, đó là chuyện đương nhiên, mọi người đều biết nói, nói, nói, nhưng nghe thì lại không dễ dàng. Cho nên, ông muốn trả cho chúng tôi bao nhiêu tiền ạ?

Suy tư:

Nói, thì ai nói cũng được, đó là nói chuyện tầm phào, chuyện tào lao.

Nói, thì ai nói cũng được, đó là nói chuyện xấu, chuyện vu oan giá hoạ cho người khác, lỗi đức bác ái…

Nghe, thì ai nghe cũng được, ngoại trừ những người điếc, nhưng nghe mà không thực hành thì tội nặng hơn người điếc.

Nói những lời xây dựng cho nhau, nói những lời tốt đẹp cho nhau, thì rất ít người nói.

Nghe những lời tốt đẹp, Lời đem lại sự sống đời đời, thì lại càng hiếm người nghe hơn.