Ngày thăm nuôi

838

Người đã chờ đợi giơ này suốt cả tngày, sau 6 ngày làm việc và cuối cùng ngày ấy cũng đã đến, Ngày-thăm-nuôi!

Một ông già cầm chìa khóa đến mở cánh cửa to lớn nặng nề. Căn phòng xám xịt bỗng sống dậy trong hơi ấm của ánh đèn. Lúc này Người khó mà giữ được cho không bị hồi hộp. Người từ góc phòng đưa mắt trông ra chờ đợi ánh mắt  đầu tiên của kẻ mình thương. Riêng đối với Người, Người sống vì những ngày nghỉ cuối tuần, Người sống cho những Giờ- thăm-nuôi như thế này. Khi xe cộ ồ ạt đến và vào bãi đậu trước nhà, Người cứ nhìn đăm đăm ra cửa vì sắp được gặp lại người thân yêu.

Rồi cuối cùng, cô ấy cũng đến – vị hôn Thê của Người. Vì cô ấy, Người sẵn sàng làm hết mọi sự. Họ ôm chầm lấy nhau, dùng bữa ăn nhẹ với nhau và nhắc lại những kỷ niệm đẹp trước đây. Đến một lúc, họ ca hát, xen lẫn trong tiếng cười vang và vỗ tay.

Nhưng mọi sự lại nhanh chóng kết thúc. Một giọt lệ lăn dài trên gò má của Người khi vị hôn thê ra về. Cái ông giữ chìa khóa đóng sầm cánh cửa nặng nề lại. Người nghe tiếng chìa khóa xoáy vào ổ để chấm dứt một ngày đặc biệt. Người lại quay vế chỗ cũ, lại một mình với mình. Người biết rằng đa số những kẻ  thăm nuôi sẽ không trở lại cho đến tuần sau. Khi những chiếc xe đã rời bãi đậu,

Chúa Giêsu rút vào cô đơn và chờ đợi cho đến Chúa Nhật sau: Ngày- thăm- nuôi  .

Chúng ta có đến với Chúa Giêsu hằng ngày hay không, hay chúng ta chỉ đi “Thăm Nuôi” Ngài vào ngày Chúa nhật mà thôi? Một chốc lát rồi vội vã ra về ?

Người ta vẫn cứ thắc mắc hỏi một câu lẩn thẩn rằng: Tại sao ta cứ phải đi lễ ngày Chúa nhật ? Nghe hỏi thế, chắc hẳn nhiều người sẽ chột dạ mà nghĩ xem thực chất tình trạng sống đạo của mình ra sao. Thánh Lễ vẫn thế, vẫn linh thánh, vẫn thiết tha, vẫn dạt dào, nhưng ngày của Chúa, nay đã thay đổi nhiều rồi. Ngày của Chúa đã bị trần tục hóa. Người ta đi làm cả vào ngày dành cho Chúa, có người lại ngủ bù hay lo mua sắm vào ngày của Chúa, có người đến Nhà Thờ vào ngày của Chúa như một cái xác vô hồn. Chuyện nhà thờ nhà thánh, hôm nay phải cạnh tranh với biết bao những chương trình hoàn toàn thực dụng của con người. Về điều này, sách Giáo Lý HTCG có đoạn nói rất rõ: Vào các ngày Chúa nhật và các ngày lễ buộc, tín hữu có bổn phận phải tham dự thánh lễ, số#2180. Hơn thế nữa, đích thân đến nhà thờ dự lễ, ta mới có thể rước Mình Thánh Chúa vào lòng được mà thôi. Rước Mình Thánh Chúa, là cung cách giúp ta san sẻ sự hy sinh của Chúa. Hơn nữa, hiện diện ở nhà thờ, là chứng tỏ mình là thành phần của cộng đoàn dân Chúa, cùng với giáo xứ để thờ phượng Chúa, qua tư cách thành viên cộng đoàn Nước Trời. Hội thánh không phải là nhóm hội gồm các cá nhân riêng lẻ, mà là toàn thể dân Chúa hiệp nhất với nhau, nơi Thân Mình rất Thánh của Đức Giêsu. Ta là dân Chúa chọn, là chi thể của Thân Xác Nhiệm Mầu Đức Kitô, là Hội thánh rất thông công. Có mặt bên nhau, thì ta mới có thể hỗ trợ cho nhau. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo còn nói rõ: Cùng tham gia cử hành Tiệc thánh vào ngày của Chúa là bằng chứng nói lên rằng ta thuộc về Chúa và là kẻ tin vào Đức Kitô và Hội thánh của Ngài.

Vấn đề không phải là có đến nhà thờ đích thân dự lễ hay không. Mà là có còn thuộc về Hội thánh nữa hay không. Thế giới hôm nay, có người không tham dự Tiệc Thánh nữa vì lý do rất đơn giản là họ có nhiều thứ tiệc khác. Vẫn cứ suốt ngày bận rộn với công kia việc nọ, khiến ta khó lòng mà theo chân Chúa. Vì thế khi tham dự Tiệc thánh, là thời khắc giúp ta nguyện cầu lắng nghe, là lúc ta cùng nhau nói tiếng cảm ơn về quà tặng Chúa trao ban. Đây là thời khắc nhắc nhớ mình vẫn có nhau vào những lúc rất trân trọng rất cần thiết. Có làm thế, ta mới có thể đi theo đường lối Chúa vạch ra, cho cộng đoàn Nước Trời, là Hội thánh.