Mù lòa

1047

Tuy mù lòa, Đức cha Ségur đã nổi tiếng trong cả nước Pháp và các nước Au Châu vì các sách vở Ngài đã chép và nhất là vì những lời khôn ngoan Ngài đã giảng và nhân đức của Ngài.

Một lần Ngài hỏi thánh Gioan Vianney rằng: có thể cầu xin Chúa chữa khỏi mù được chăng ? Thánh nhân trả lời: có thể lắm, nhưng nếu Ngài cứ nhận mù lòa như vậy để làm việc tông đồ bằng sự giải tội, thì ích lợi hơn nhiều. Từ đó, Ngài không hề xin Chúa chữa mình, mà còn cám tạ Chúa, vì đã ban ơn quí đó cho mình. Người ta từ khắp nơi đến xưng tội với Ngài, và nhờ Ngài mà nhiều tâm hồn đã bỏ đàng tội lỗi hoặc đã nên thánh thiện.

Đây là mấy lời Ngài đã nói về ích lợi bởi sự chịu khó.

Trong một ngàn người hiện đang ở hỏa ngục, nếu khi sống các người khốn nạn ấy đã bị mù, điếc, bất toại hay là bệnh tật gì khác, thì chắc là chín trăm chín mươi ngàn người chỉ phải ở luyện ngục mà thôi.

Lại trong ngàn người đang phải khốn khổ trong luyện ngục, ít ra có chín trăm chín mươi người đã được lên thiên đàng từ lâu rồi, nếu khi còn sống ở trần gian, họ đã gặp những thử thách như trên, gìn giữ họ khỏi lăn mình vào các vui thú trần tục, khỏi làm đỏm làm dáng và mê ăn mê uống.

Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, 48 nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. Mc 9,38-43.45.47-48.

Chúng ta sống trong một thế giới có nhiều gương xấu. Gương xấu lan nhanh nhờ các phương tiện truyền thông, tạo nên một bầu khí ô nhiễm thấm vào buồng phổi. Ngay trong Hội Thánh cũng có kẻ gây gương xấu, khiến cho đức tin một số người gặp khủng hoảng.
Ðức Giêsu tỏ thái độ không khoan nhượng đối với kẻ này: “… thà buộc cối đá lớn vào cổ nó
mà ném xuống biển còn hơn.” Có thể chúng ta đã ít nhiều gây gương xấu. Cha mẹ làm ăn bất chính khiến con cái mất niềm tin. Nhà tu hành mê say vật chất khiến tín hữu thất vọng.
Những phe phái chia rẽ khiến giới trẻ nghi ngờ tình yêu. Có biết bao duyên cớ đẩy đưa một người sa ngã. Nhiều khi chúng ta, vì vô tình hay thiếu khôn ngoan, không biết hạn chế tự do của mình, nên đã làm tổn thương lương tâm của những người yếu đuối.

Tôi có thể gây dịp tội khiến anh em tôi sa ngã, nhưng chính thân xác tôi lại có thể là dịp tội cho tôi. Ðức Giêsu đòi ta chặt tay, chặt chân, móc mắt, nếu những bộ phận đó làm ta phạm tội. Hội Thánh không bao giờ hiểu đòi hỏi này theo nghĩa đen (nếu thế thì khó mà có một Kitô hữu lành lặn!). Nhưng chúng ta lại không được coi thường tính chất mạnh mẽ và quyết liệt của đòi buộc này. Chẳng ai trong chúng ta ngạc nhiên nếu thấy có người dám chịu cắt bỏ một phần thân thể hầu cứu lấy sinh mạng của mình. Người khôn là người dám từ bỏ một điều quý
để giữ lại một điều quý hơn. Chỉ ai coi cuộc sống vĩnh cửu là điều quý nhất, người ấy mới dám hy sinh mắt và tay chân, những gì vốn là tốt, nhưng nay lại thành vật cản trở. Có bao điều thiết thân, gắn liền với đời ta, nhưng nay đã trở thành vật cản trở. Cả những điều ấy, ta cũng phải cắt đứt, đoạn tuyệt. Chấp nhận đoạn tuyệt là chấp nhận đớn đau. 

Bỏ một tật xấu, một thói quen, một kế hoạch có khi còn đau hơn móc mắt hay chặt tay. Nếu chúng ta can đảm thắng vượt nỗi đau, chúng ta sẽ được tự do thanh thoát. Nếu cần một cuộc giải phẫu cho linh hồn. Giải phẫu không phải chỉ là cắt bỏ, mà còn là thay thế: thay ước muốn nơi trái tim, thay lối nghĩ nơi bộ óc, thay cái nhìn nơi đôi mắt, thay cách hành động nơi tay.

Ðức Giêsu đưa ra những đòi hỏi tận căn. Ðể vươn tới Tuyệt Ðối thì cần hy sinh cái tương đối. Ước gì chúng ta ra khỏi thái độ lấp lửng, nửa vời, và dứt khoát chọn Thiên Chúa là Tuyệt Ðối.