Một mối tình

1036

Mùa hè năm 72, trường đại học văn khoa Saigon tổ chức một buổi công tác xã hội. Các sinh viên đi thăm các thương bệnh binh ở bệnh viện Cộng Hòa. Công việc của họ là nói chuyện, an ủi, ủy lạo, giúp các việc lặt vặt như hớt tóc, cắt móng tay, viết thơ liên lạc với thân nhân…

Một cô nữ sinh viên đến đến thăm một anh lính bị thương rất nặng, đầu còn băng, hai mắt bị mù, cụt cả hai chân hai tay. Cô đến bên an ủi thông cảm với con người xấu số. Người lính này khóc và kể lại mối tình của anh.

Một năm trước đây tôi cũng là sinh viên văn khoa, tôi có yêu một cô sinh viên. Mối tình của chúng tôi đẹp lắm. Hai chúng tôi đã tính chuyện hôn nhân, nhưng vì gia đình nàng ngăn cản. Nàng là con nhà sang trọng, giàu có, còn tôi chỉ là một anh sinh viên nghèo. Nghe đâu gia đình nàng định gả nàng cho một ông bác sĩ giàu có. Thất vọng và hận đời tôi tình nguyện nhập ngũ và xung phong ra mặt trận sôi động nhất vùng Trị Thiên. Hậu quả là hôm nay như cô thấy tôi đã trở thành một con người tàn phế. Rồi anh nhắc lại biết bao kỷ niệm êm đềm giữa anh và cô sinh viên từ buổi đầu quen biết tới ngày chia tay.

Cô sinh viên nghe hồi hộp, biến sắc rồi quá cảm xúc cô khóc ròng và nói: Anh ơi, em đây, thôi anh đừng nói nữa anh, em của anh đây. Em không ngờ vì em mà anh ra nông nỗi này… Họ nhận ra nhau và từ đó ngày nào cô sinh viên cũng lên bệnh viện thăm người tình năm xưa.

Sau những ngày suy nghĩ cô đã cương quyết bãi bỏ cuộc hôn nhân mà gia đình cô ép buộc. Cô nhất định lấy anh sinh viên nghèo mà giờ đây đã thành phế nhân. Cô sẵn sàng chấp nhận một cuộc sống vất vả cực khổ  lấy một người chồng tàn tật mà cô phải hầu hạ suốt đời.

Thật là anh hùng và mối tình thật thủy chung hiếm có.

Khi gặp thất bại, đau khổ và bế tắc, người không có niềm tin và hy vọng dễ rơi vào trạng thái bi quan và có thái độ trách trời, oán người. Các Kitô hữu thật may mắn và hạnh phúc, vì đặt niềm tin vào Thiên Chúa: “Bởi vì Chúa nhân hậu, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, qua bao thế hệ, vẫn một niềm thành tín.” (Tv 99, 5) Niềm xác tín ấy không chỉ là cảm nhận chủ quan, nhưng được minh chứng nơi từng trang Kinh Thánh. Đây cũng chẳng phải là “liều thuốc mê” nhằm ru ngủ những người đang đau khổ; trái lại, là lẽ sống và nguồn trợ lực cho những ai luôn gắn bó với Chúa.

Đôi lúc, chúng ta vẫn tự hỏi: Phải chăng Thiên Chúa chỉ yêu thương một số người được ưu tuyển? Chúng ta gặp được câu trả lời trong nhiều trang Kinh Thánh, đặc biệt nơi thơ thánh Phaolô viết cho tín hữu Êphêsô: “Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người.” (Ep 1, 4) Thật vui mừng và hạnh phúc biết bao, trước khi vũ trụ được tạo thành, Thiên Chúa yêu tôi, yêu anh và thương mến hết mọi người! Nhờ tình yêu nhưng không ấy mà chúng ta có mặt trên cõi đời này và được hưởng muôn vàn phúc lộc Chúa hứa ban.

Dẫu cho loài người có bất tín bất trung, thì tình yêu thương và lòng thành tín của Thiên Chúa vẫn không hề đổi thay. Qua các tổ phụ và các ngôn sứ, Thiên Chúa không ngừng lặp lại lời hứa cứu độ cho đến khi mọi sự được hoàn tất nơi Đức Giêsu Kitô.

Vững tin rằng Thiên Chúa luôn yêu thương và thành tín, nên biết bao người đã chấp nhận gian nan, đau khổ và chịu nhiều thua thiệt, thậm chí liều mất mạng sống vì Chúa và Tin Mừng. Nhờ kín múc nghị lực và nguồn ơn thánh từ cội nguồn của tình yêu là Thiên Chúa, mà nhiều người đã thể hiện lòng chung thủy và thương yêu tha nhân đến độ anh hùng.

Thật ra, chỉ có Thiên Chúa là Đấng thành tín và yêu thương tuyệt đối, còn loài người vốn mang những yếu đuối nên dễ sai lầm và bất trung. Nhưng có những người nhờ ơn Chúa và với quyết tâm kiên vững, họ đã trung thành trong đức mến cách đáng khâm phục. Còn tất cả chúng ta, ai cũng có khả năng sửa lỗi và tái xây dựng mối hiệp thông với Chúa, đổi mới tương quan với tha nhân dựa trên tình yêu và lòng thành tín.

Xin cho chúng ta luôn xác tín: Thiên Chúa là Đấng yêu thương và trung tín, để khi vui, lúc buồn, biết hiệp với muôn vạn thần thánh trên trời cất lời ca tụng: “Tình thương Chúa, đời đời con ca tụng, qua muôn ngàn thế hệ miệng con rao giảng lòng thành tín của Ngài.” (Tv 89, 2)