Một giờ

950

Hãy tìm thấy những điều tốt đẹp. Cách đây nhiều năm, tôi học ở trung học với một cô giáo mà chồng cô đã chết đột ngột vì nhồi máu cơ tim. Độ một tuần sau khi ông chết, cô chia sẻ một vài cảm nghiệm với học sinh lớp chúng tôi. Vào lúc ánh nắng xế chiều rọi xuyên qua cửa sổ phòng lớp và giờ học đã sắp kết thúc, cô đẩy sách vở khỏi cạnh bàn và ngồi xuống đấy. Gương mặt cô thoáng lên vẻ suy tư, cô im lặng một lúc rồi nói:

“Trước khi hết giờ học, cô muốn chia sẻ với tất cả các em một suy nghĩ không liên quan gì đến học tập, nhưng cô cảm thấy là quan trọng. Mỗi một người chúng ta được đặt trên quả đất này để học tập, chia sẻ, yêu thương, cảm nhận và tự trao hiến chính mình. Không ai trong chúng ta biết được khi nào cái cảm nghiệm tuyệt vời này sẽ chấm dứt. Nó có thể bị cất đi bất cứ lúc nào. Có thể đó là những mãnh lực cho ta hiểu rằng mình phải sử dụng một cách tốt đẹp nhất mỗi một ngày sống của mình.” Mắt cô bắt đầu long lên một giọt lệ, cô nói tiếp: “Vì thế, cô mong các em hứa với cô một điều. Kể từ này, trên đường đi học, trên đường về nhà, các em hãy tìm ra một cái gì tốt đẹp để chú ý. Không buộc phải là một cái gì các em nhìn thấy, có thể đấy là một hương thơm – ví dụ như mùi bánh mì vừa ra lò tỏa ra từ căn nhà của một ai đó, – hoặc có thể là tiếng thì thầm của gió thoảng xuyên qua cành lá, hay các tia nắng sớm mai ánh lên trên một chiếc lá mùa thu đang rơi chầm chậm xuống đất. Các em hãy nhìn vào những thứ ấy, và trân trọng chúng. Bởi vì, dù chúng có vẻ sáo mòn đối với một vài người, những thứ ấy là chất liệu của cuộc sống. Đó là những điều nho nhỏ để cho chúng ta vui hưởng khi được sinh ra trên trần gian này; những điều mà ta cho là tầm thường. Chúng ta phải xem là quan trọng để lưu ý đến chúng, bởi vì bất cứ lúc nào… chúng cũng có thể bị cất đi”.
Lớp học im phăng phắc. Tất cả chúng tôi xếp sách vở và thinh lặng ra khỏi lớp. Chiều hôm ấy, tôi đã chú ý đến nhiều điều trên đường đi học về hơn cả một học kỳ. Thỉnh thoảng, tôi nghĩ đến cô giáo ấy và nhớ lại cảm giác mà cô đã tạo ra cho tất cả chúng tôi, và tôi cố gắng trân trọng tất cả những thứ mà đôi khi chúng tôi đã bỏ qua. Hãy chú ý một điều gì đó đặc biệt mà bạn nhìn thấy vào giờ ăn trưa nay. Hãy bước đi chân không. Hãy đi bách bộ trên bờ biển vào lúc hoàng hôn. Hãy dừng lại trên đường về đêm nay để mua một cây kem lớn. Bởi vì khi tuổi đời chồng chất, cái khiến chúng ta ân hận không phải là những điều mình đã làm, mà là những điều mình đã không làm. Trích Heavenly Shopping.

Trưa Chúa Nhật ngày 18-11-2012, Trong bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã giải thích Phúc Âm Chúa Nhật hôm qua. Ngài nói: Anh chị em thân mến, trong ngày Chúa Nhật áp chót của năm phụng vụ, được công bố một phần diễn văn của Chúa Giêsu về thời sau hết trong trình thuật của thánh sử Marcô, trong từ chuyên môn gọi là thời “cánh chung” (x Mc 13,24-32). Chúng ta cũng tìm thấy diễn văn này trong Phúc Âm thánh Mátthêu và Phúc Âm thánh Luca, và chắc hẳn nó là văn bản khó nhất trong các Phúc Âm. Đức Thánh Cha giải thích lý do như sau:

Sự khó khăn này bắt nguồn từ nội dung cũng như từ ngôn ngữ: thật thế, người ta nói tới một tương lai vượt qúa các phạm trù của chúng ta, và vì thế Đức Giêsu dùng các hình ảnh và từ vựng lấy từ Thánh Kinh Cựu Ước, và nhất là đưa vào đó một trung tâm mới, là chính Người, mầu nhiệm con người, cái chết và sự phục sinh của Người. Văn bản hôm nay cũng bắt đầu với vài hình ảnh vũ trụ loại khải huyền: “Mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng sẽ không chiếu sáng nữa, các tinh tú sẽ từ trời rơi xuống, và các quyền lực trên trời sẽ bị đảo lộn” (cc. 24-25), nhưng yếu tố này bị tương đối hóa bởi những gì theo sau: “Khi đó Con Người sẽ đến trên mây trời với quyền lực lớn lao và vinh quang” (c. 26). “Con Người” là chính Chúa Giêsu, nối liền hiện tại với tương lai; các lời tiên tri xưa kia sau cùng đã tìm thấy một trung tâm nơi con người của Đấng Cứu Thế người Nagiarét: chính Người là biến cố đích thật, là điểm chắc chắn và ổn định giữa các chao đảo của thế giới.

Tiếp tục bài huấn dụ Đức Thánh Cha nói: Có một kiểu nói khác của Phúc Âm hôm nay xác nhận điều này. Chúa Giêsu khẳng định: “Trời đất sẽ qua đi, nhưng các lời của Ta sẽ không qua đi” (c. 31). Thật thế, chúng ta biết rằng trong Thánh Kinh Lời Chúa là nguồn gốc của việc tạo dựng; mọi tạo vật, bắt đầu từ các yếu tố vũ trụ – mặt trời, mặt trăng, bầu trời – đều vâng phục Lời Thiên Chúa, hiện hữu trong tư cách “được gọi” bởi Lời Chúa. Quyền năng tạo dựng đó của Lời Chúa đã được tập trung nơi Đức Giêsu Kitô, Ngôi Lời nhập thể, và cũng qua các lời nói là người của Ngài mà “bầu trời” đích thật hướng dẫn tư tưởng và lộ trình của con người trên trái đất này. Vì thế, Đức Giêsu không miêu tả ngày tận thế, và khi dùng các hình ảnh khải huyền, Người không hành xử như là một “thị nhân”. Đức Thánh Cha giải thích điểm này như sau:

Trái lại, Người muốn lấy đi khỏi các môn đệ Người thuộc mọi thời đại, sự tò mò đối với các thời điểm, các dự kiến, và muốn ban cho họ một chìa khóa giúp đọc hiểu một cách sâu xa nòng cốt, và nhất là chỉ cho họ con đường đúng đắn để theo, hôm nay và ngày mai, hầu bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Chúa nhắc cho chúng ta biết mọi sự đều qua đi, nhưng Lời Chúa không thay đổi. Và trước Lời Chúa mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm đối với cung cách hành xử của mình. Chúng ta sẽ bị xét xử dựa trên đó.

Rồi Đức Thánh Cha kết luận bài huấn dụ: Anh chị em thân mến, cả trong thời đại của chúng ta nữa cũng không thiếu các tai ương thiên nhiên, và rất tiếc cả chiến tranh và bạo lực nữa. Cả ngày nay nữa chúng ta cần có một nền tảng ổn định cho cuộc sống và niềm hy vọng của chúng ta, nhất là vì chủ nghĩa tương đối trong đó chúng ta bị chìm ngập. Xin Đức Trinh Nữ Maria trợ giúp chúng ta tiếp nhận trung tâm này trong Con Người của Chúa Kitô và trong Lời Ngài.