Một đêm mưa gió

1866

Bà Oanh không phải là người khá giả, hai mẹ con sống rất đạm bạc trong một căn nhà cấp bốn đã cũ. Cuộc đời của bà cũng gặp nhiều trắc trở, nhất là sau khi chồng chết, phải một mình nuôi con. Nhưng bà luôn sẵn sàng chia sẻ với những người xung quanh. Bắt đầu từ một câu chuyện xảy ra cách đây hơn 20 năm. Cho đến giờ, bà vẫn còn nhớ từng chi tiết, kể cả cái cảm giác đau đớn, tuyệt vọng trong đêm mưa gió ấy.

Lúc đó, sau khi gom góp sạch sẽ vốn liếng đi buôn chung với một người, bà bị lừa mất trắng, lại mang thêm nợ nần. Đã vậy, con gái bà mới 2 tuổi bị bệnh phải đi bệnh viện, chồng thì đi làm ăn ở Campuchia nên một mình bà phải tự xoay xở. Ngày nào các bác sĩ cũng lấy máu của con gái để xét nghiệm nhưng không tìm ra bệnh. Xót con, lại không có tiền đóng viện phí nên một tối, bà ôm con trốn viện. Từ bệnh viện Nhi đồng 1, bà ôm con về nhà trong cơn mưa tầm tã. Bọc con thật kín, bà cứ thế lầm lũi đi bộ về nhà mặc mưa quất rát mặt. Gần 12 giờ đêm, bà mới về đến Gò Vấp. Một phụ nữ bán hàng ven đường thấy bà thất thểu đi về đã gọi lại hỏi chuyện. Vừa mệt, vừa lạnh, lại đang tuyệt vọng vì bệnh tình của con nên có người hỏi là bà bật khóc tức tưởi. Xót xa trước tình cảnh của bà, người phụ nữ ấy hỏi địa chỉ nhà và hứa sẽ cho mượn tiền. Lúc ấy, bà không tin lại có người tốt bụng đến nỗi sẵn sàng giúp đỡ một người xa lạ. Nhưng như người sắp chết đuối vớ được bất kỳ cái gì đều cố bám vào, bà cho địa chỉ nhà mình. Và không ngờ, hôm sau người phụ nữ ấy đã đến tận nhà cho bà mượn 10 ngàn đồng, nói khi nào có thì trả. Số tiền đó khi ấy không lớn lắm nhưng đủ cho bà có một cái vốn nho nhỏ để ngày ngày mua rổ đồ ăn sáng đi bán trong các con hẻm. Nhặt nhạnh từng đồng bạc lẻ, dần dần bà cũng đã trả được tiền vay từ người đàn bà tốt bụng kia. Món nợ tiền bạc trả xong nhưng bà nghĩ món nợ ân tình thì không bao giờ trả hết. Giờ đây, người phụ nữ tốt bụng ấy không còn nữa nhưng bà Oanh nghĩ việc giúp đỡ, san sẻ với những người khác cũng là cách để trả món nợ ân tình kia.

Bà Oanh tâm sự: Trước đây, bà từng nghĩ những người làm từ thiện là người nhiều tiền, dư dả nên đi làm chuyện tào lao. Nhưng từ khi nhận được sự giúp đỡ từ người phụ nữ xa lạ kia, bà thay đổi hẳn suy nghĩ. Không phải cứ giàu mới có thể làm từ thiện. Rõ ràng, người phụ nữ ấy không giàu có, nhưng đã sẵn sàng chìa bàn tay ra giúp người khác khi khó khăn.