Mong chờ mãi

1102

Văn hào Franz Kafka đã viết một câu truyện ngụ ngôn nhan đề là Một Thông Điệp Đức Vua. Hầu như ai cũng biết rằng các câu truyện của văn hào này thường lấy cảm hứng từ đề tài tôn giáo và mang tính biểu tượng sâu xa. Câu truyện sau đây là một điển hình, vì không dài lắm nên chúng tôi xin được trích dẫn nguyên văn:

Người ta nói rằng đức vua đã gửi cho bạn một sứ điệp; đúng vậy, chính bạn, một thần dân đớn hèn, một chiếc bóng vô nghĩa tại một vùng hẻo lánh khúm núm trước vầng thái dương uy vệ; từ trên gường bệnh, đức vua đã gửi đến cho riêng bạn một sứ điệp.

Ngài bắt viên sứ giả quì xuống bên gường và thều thào sứ điệp vào tai; đức vua muốn bảo đảm nên bắt sứ giả phải lặp lại nội dung sứ điệp cho ngài nghe. Rồi bằng một cái gật đầu, ngài chấp nhận sự chính xác đến từng chữ. Đức vua giải tán mọi người đang vây quanh gường bệnh, cả những nhà quí tộc của đế quốc đang đứng đầy dẫy trên những cầu thang rộng rãi cao ngất chung quanh – tất cả chỉ là những bức tường cản trở cần phải dẹp bỏ – đức hoàng đế sai sứ giả ra đi.

Sứ giả vội vã cất bước: một con người nhanh nhẹn không biết mệt mỏi. Vung tay lúc bên này lúc bên kia, sứ giả mở một con đường vượt qua đám đông; nếu gặp ai cản bước, ông liền chỉ vào vương hiệu mặt trời trên ngực áo, và cứ thế tiến qua, dễ dàng như bạn tưởng. Nhưng đám đông quá dày đặc, chen chúc quá nhiều. Giá như viên sứ giả biết bay thì ông sẽ thong dong biết mấy! Như thế thì chả mấy chốc bạn sẽ nghe được tiếng gõ dồn dập vinh thắng của ông trên cánh cửa nhà bạn. Thế nhưng, sứ giả cố gắng vô ích; ông vẫn xông xáo băng qua những dãy phòng của nội cung, những nơi ông chưa từng biết đến. Nhưng nếu như có qua được thì cũng chẳng ích gì: ông còn phải băng xuống các thang lầu. Và giả sử có xuống được hết, sứ giả vẫn chưa đi đến đâu: ông còn phải rảo qua các sân đình; nhưng sau các sân đình, lại một cụm dinh thự thứ nhì; lại vượt qua các thang lầu và các sân đình, rồi lại một cung đình nữa, và cứ thế cứ thế, cả từng ngàn năm.

Sau cùng, vậy mà sứ giả vẫn tận lực cố gắng để đến cho được cánh cổng cuối cùng – nhưng điều này đã không bao giờ, không bao giờ xảy đến – kìa, viên sứ giả nằm gục giữa thành nội, tâm điểm của thế giới, với những đống rác kếch xù ngất ngưỡng. Không ai có thể vượt qua những núi rác kia, cho dù là bức sứ điệp của một người đã chết. Trong lúc đó, bạn vẫn ngồi chờ bên cửa sổ, mơ tưởng về bức sứ điệp, và bóng đêm dần buông.

Chúng tôi sử dụng câu truyện trên đây bởi vì đối với chúng ta, những người Kitô hữu, vị Sứ Giả kia đã đến. Sau hai ngàn năm, vị Sứ Giả, Chúa Giêsu Kitô, lúc này vẫn đang đứng ở cửa nhà bạn để trao cho bạn một thông điệp về sự sống và sự chết.