Mê vàng

1178

Xưa kia có người nước tề thích vàng. Sáng sớm, thay xiêm y đi ra chợ, đến hàng người đổi tiền, chộp một khối vàng, rồi đi.

Người ta bắt anh, hỏi: tại sao giữa đám đông người, anh dám đoạt vàng của người như thế ?

Đáp: lúc tôi thấy vàng, đâu còn thấy thiên hạ chung quanh nữa, tôi chỉ thấy vàng thôi.

Đây là tâm trạng của những kẻ ham mê tiền bạc, trong đầu óc tâm tư chỉ thấy có vàng…

Anh chàng nước Tề này thật là chí ngu, nhưng lời nói của anh thật là chí thành. Con người mà mục đích của đời mình là tiền bạc, thì còn nói đến nhân phẩm gì với họ được nữa. Tất cả đều là phương tiện, và phương tiện nào cũng hay cả, miễn họ đạt được mục đích cuối cùng của họ thôi.

Đã là phương tiện thì có phương tiện nào là cao, phương tiện nào là thấp, phương tiện nào là quân tử, phương tiện nào là tiểu nhân đối với họ.

Sách Trang Tử cũng có câu chuyện ngộ nghĩnh sau đây:

“Nước Tống có Tào Thương, được vua sai đi sứ Nước Tần. Khi ra đi, số xe vừa đủ đi. Đi sứ nước Tần, đẹp lòng vua Tần, được ban thêm trăm cỗ xe.

Khi về Tấn, gặp Trang Tử, nói: “Phàm sống trong cùng lu ngõ hẹp, áo giày xốc xếch, thiếu hụt, khốn đốn cùng khổ như ông, Thương này không chịu được. Làm cho bậc chủ muôn xe vừa ý để hậu thưởng trăm xe, đó là chỗ sở trường của Thương này vậy”.

Trang tử nói:

– Tôi nghe nói Tần Vương có lệnh, triệu thầy thuốc vào chữa. Nếu mổ được mục ung của ông ta, thì thưởng được một xe. Còn ai liếm được mục ung, thì được năm xe. Cách trị càng hà tiện bao nhiêu, thì số xe ban thưởng càng được tăng thêm bấy nhiêu. Ông đã trị bệnh Tần Vương bằng cách nào mà được nhiều xe đến thế ?”.

Một nhà văn Tây phương ngày nay đã trào lộng với câu nói chua chát này: “Médiocre et rampant, et l ‘on arrive à tout”. Tầm thường và luồn cúi thì việc gì cũng thành công.

Thảo nào người chúng ta ngày nay bao giờ cũng lấy sự “thành công” làm mục đích cuối cùng của đời mình ! Họ cho rằng họ mới là con người “thực tế” nhất.

Không hay rằng: Thành công mãi là một sự thất bại của đời người. Cái thành công của người học đạo; trái lại là không còn bận tâm đến việc thành công hay không thành công nữa. Đó là cái tinh thần vô cầu của đạo học Đông phương. Bởi vậy mới nói: “Còn muốn thành Phật sẽ không bao giờ thành Phật”.

Đáng thương thay cho những kẻ “mê đạo”  như “mê vàng” trên đây.

Người nói với họ: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu” Lu-ca 12:13-15