Giáo lý về Gia đình

950

Đức Thánh Cha Phanxicô – Giáo Lý Gia Đình – Bài 20

Xin chào anh chị em thân mến.

Trong các ngày Thứ Tư như thế này, chúng ta đã chia sẻ về gia đình. Chúng ta tiếp tục với đề tài này để suy tư về gia đình.

Khởi đi từ hôm nay, các bài giáo lý của chúng ta sẽ bắt đầu chia sẻ về mối quan tâm tới tính chất dễ bị tổn thương của gia đình nơi các điều kiện của đời sống đang thách đố gia đình.

Hôm nay chúng ta mở đầu bài thứ nhất.

Một trong những thử thách này là nghèo khổ.

Chúng ta hãy nghĩ tới nhiều gia đình sống chen chúc ở các vùng ngoại ô của những đại đô thị đông đúc, nhưng cũng ở cả các miền thôn quê nữa… Biết bao nhiêu là nghèo khổ, biết bao nhiêu là hèn hạ!

Thế rồi, còn tệ hơn nữa, thậm chí còn xẩy ra chiến tranh ở một số nơi. Chiến tranh bao giờ cũng là những gì kinh khủng. Nó đặc biệt ảnh hưởng đến dân chúng, đến các gia đình.

Chiến tranh quả thực là “mẹ của tất cả mọi thứ nghèo khổ”, nó bần cùng hóa gia đình, là một con thú to con bắt mồi sự sống, bắt mồi linh hồn, và tác hại cả những con người linh thánh nhất và đáng yêu nhất.

Bất chấp tất cả, vẫn có nhiều gia đình nghèo khổ cố gắng sống đời sống thường nhật của mình một cách xứng đáng, thường tỏ ra cởi mở tin tưởng vào phúc lành của Thiên Chúa.

Tuy nhiên, không được sử dụng cái gương sống này để biện minh cho thái độ dửng dưng lạnh lùng của chúng ta, trái lại nó còn làm gia tăng sự hổ nhục của chúng ta nữa!

Rất ư là nhiều nghèo khổ!

Ngay cả ở trong cảnh nghèo khổ, gia đình tiếp tục hình thành và thậm chí còn bảo trì bao nhiêu có thể tính chất nhân bản nơi những liên hệ của họ, hầu như đó là một phép lạ.

Sự kiện này gây phiền nhiễu cho những chuyên viên phác họa về sự phúc lợi là thành phần coi những cảm xúc, việc truyền sinh, các mối liên hệ gia đình, như là những gì thứ yếu có thể thay đổi nơi phẩm chất của đời sống.

Họ chẳng hiểu gì hết!

Trái lại, chúng ta cần phải quì xuống trước những gia đình này, những gia đình là một học đường thực sự về nhân bản có thể cứu các xã hội khỏi cảnh dã man mọi rợ. 

Vậy thì sẽ còn lại những gì nếu chúng ta chịu thua trước việc đe dọa tống tiền của Cesar (có lẽ ở đây ĐTC ám chỉ Quyền Lực) và của Mommom (chữ này tự nó có ý nghĩa là giầu sang phú quí), của bạo động và tiền bạc và chúng ta loại bỏ đi những cảm tình gia đình?

Chỉ có được một đạo lý dân sự mới

khi nào những ai có trách nhiệm với đời sống của quần chúng biết tái cấu tạo mối liên hệ xã hội bằng cuộc chiến đấu chống lại cơn lốc xoáy hủy hoại giữa gia đình và cảnh nghèo khổ, một cơn lốc xoáy đang dẫn chúng ta xuống vực thẳm.

Kinh tế ngày nay thường được tập trung vào việc hoan hưởng phúc lợi cá nhân, nhưng lại thực hiện một cách rộng rãi việc khai thác những mối liên hệ gia đình. Đó là một thứ mâu thuẫn trầm trọng!

Công việc lớn lao của gia đình theo tự nhiên không được nhắc đến trong các bản tường trình về tài chính!

Thật vậy, kinh tế và chính trị tỏ ra keo kiệt trong việc nhìn nhận vấn đề này. Tuy nhiên, việc hình thành nội tâm của con người và việc luân lưu tình cảm xã hội lại cắm cọc chính ở chỗ đó. Nếu anh chị em bỏ nó đi thì tất cả đều bị sụp đổ.

Đây không phải chỉ là vấn đề lương thực nuôi sống.

Chúng ta nói về công ăn việc làm, về vấn đề giáo dục, về vấn đề sức khỏe nữa.

rất cần phải hiểu điều ấy.

Chúng ta bao giờ cũng cảm thấy thật xúc động khi nhìn thấy các tấm hình trẻ em thiếu thốn mọi sự, những trẻ em ở trong những trường học chẳng có gì hết, đang hãnh diện tỏ ra cho thấy rằng mình có được những cây bút chì và những tập giấy viết.

Vậy làm thế nào chúng nhìn vào thày cô của chúng một cách yêu thương đây!

Trẻ em thật sự biết rằng con người ta không sống nguyên bởi bánh!

Đối với tình cảm gia đình: khi sống nghèo khổ, trẻ em chịu đựng vì chúng muốn được yêu thương, muốn có được mối liên hệ gia đình.

Kitô hữu chúng ta bao giờ cũng cần phải tỏ ra gần gũi hơn nữa với các gia đình bị nghèo khổ thử thách.

Thế nhưng chúng ta hãy nghĩ về họ: tất cả mọi anh chị em đều biết được một người nào đó;

biết một người cha không có việc làm,

một người mẹ thất nghiệp,

và gia đình phải chịu đựng!

Những mối liên hệ trở nên yếu kém. Đó là những gì xấu.

Thật vậy, cảnh nghèo khổ về xã hội đang tấn công gia đình và có những lúc hủy hoại gia đình.

Tình trạng thiếu việc làm hay mất việc làm, hoặc tính cách bếp bênh thật nhiều của việc làm, đều có ảnh hưởng trầm trọng đối với đời sống gia đình, gây thử thách dữ dội nơi các mối liên hệ.

Những điều kiện sinh sống ở những vùng lân cận thiếu thốn, liên quan đến vấn đề nhà cửa và chuyển vận, cùng với việc giảm thiểu các dịch vụ về xã hội, sức khỏe và giáo dục, là những gì càng gây thêm khó khăn.

Tình trạng thiệt hại gây ra bởi những mô thức giả hiệu ấy có thể được thêm vào với những yếu tố vật chất này, được các phương tiện truyền thông đại chúng phổ biến theo chủ nghĩa hưởng thụ và tôn thờ ngoại diện,

là những gì ảnh hưởng tới các tầng lớp xã hội nghèo khổ nhất

và gia tăng tình trạng bại hoại nơi các mối liên hệ gia đình.

 Cho dù có chăm sóc cho gia đình, có chăm sóc cho những mối liên hệ tình cảm thì cảnh khốn khổ vẫn là những gì thách đố gia đình.

Giáo Hội là một người mẹ, không được quên đi thảm trạng này của con cái mình.

Cả Giáo Hội nữa cũng phải nghèo,

phải trở nên phong phú và đáp ứng với rất nhiều cùng khốn như thế.

Một Giáo Hội nghèo là một Giáo Hội thực hành tính chất đơn sơ giản dị tự nguyện trong đời sống của mình – nơi các cơ cấu của mình, nơi lối sống của phần tử mình – để phá đổ hết mọi bức tường ngăn cách, nhất là bởi người nghèo. Cần phải cầu nguyện và làm việc. Chúng ta hãy tha thiết cầu cùng Chúa, để Ngài làm chúng ta rung động, làm cho các gia đình Kitô hữu thành những vai chính cho cuộc cách mạng về việc gắn bó gia đình, một cuộc cách mạng hiện nay rất cần thiết! Giáo Hội, ngay từ đầu, đã được làm nên bởi điều này, bởi việc gắn bó gia đình. Chúng ta không được quên rằng vấn đề nhận định về thành phần thiếu thốn, về những con người hèn mọn và về người nghèo là những gì hướng đến việc phán xét của Thiên Chúa (Mathêu 25:31-46). Chúng ta đừng quên điều ấy. Chúng ta hãy làm tất cả mọi sự có thể để giúp các gia đình vượt qua những thử thách nghèo khổ và khốn cùng đang tấn công các mối tình cảm gia đình, các mối liên hệ gia đình.

Tôi xin đọc lại một lần nữa bài Thánh kinh chúng ta đã nghe từ đầu. Mỗi một người trong chúng ta cần phải nghĩ về các gia đình đang bị thử thách, bị thử thách bởi khốn cùng, bởi nghèo khổ.

Thánh Kinh viết: “Hỡi con, đừng lấy mất những gì cần sống của người nghèo, và đừng để cho mắt của những ai thiếu thốn đợi trông”.

Chúng ta hãy suy nghĩ về từng lời này.

“Đừng làm buồn phiền kẻ đang đói khát,

đừng giận dữ ai đang thiếu thốn.

Đừng gây thêm nữa những trục trặc của một tâm trí giận dữ,

đừng chậm trễ tặng ban cho kẻ ăn xin.

Đừng tẩy chay một ai sầu khổ van xin,

đừng quay đi tránh né khỏi người nghèo.

Đừng tránh né nhìn người thiếu thốn,

đừng tạo cớ cho người ta nguyền rủa các người;

vì trong sự cay cực của linh hồn…

họ thốt lên lời nguyền rủa các người…” (Ws 4:1-6).

Vì đó là những gì Chúa sẽ làm, Phúc Âm viết, nếu chúng ta không làm những điều ấy.

Xin cám ơn anh chị em!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch