Không do dự

865

Tiến sĩ Vương An là một nhân vật được ca ngợi trong giới kinh doanh Mỹ. Anh ta bắt đầu với 600 đôla, mà bây giờ số vốn kinh doanh đã lên đến hàng tỷ.

Bài học‘ lớn nhất ảnh hưởng tới cả đời anh ta là khi còn 6 tuổi. Một hôm, Vương An ra ngoài nhà chơi, lúc đi qua một cây lớn thì bỗng có gì rơi vào đầu. Cậu bé An giơ tay ra tóm lấy, thì ra là tổ chim.

Sợ cứt chim làm bẩn quần áo, cậu ta vội vứt tổ chim xuống đất, thấy một con chim sẻ lăn ra kêu chíp chíp. Cậu ta thích quá, quyết định mang nó về nuôi, thế là đem theo cả tổ chim về nhà.

Về tới cửa nhà, bỗng Vương An nhớ ra rằng, mẹ không cho phép nuôi động vật nhỏ trong nhà. Cậu nhẹ nhàng đặt con chim sẻ ngoài cửa, rồi vội vào xin phép mẹ.
Do cậu bé cứ khẩn nài mãi, người mẹ mới phá lệ, đồng ý với yêu cầu của con trai.

Vương An phấn khởi chạy ra cửa, thì không ngờ chẳng thấy chim sẻ đâu nữa, chỉ có con mèo đen đang còn liếm mép ở đó. Hoá ra khi cậu vào xin mẹ, thì con chim sẻ non đã bị mèo đen ăn gọn rồi! Vì việc này mà Vương An buồn rất lâu.

Khi thấy sự việc đã đúng thì quyết không do dự, cần phải lập tức có hành động phù hợp.

Đức Phanxicô nhắc nhở các tín hữu rằng các công việc từ bi bác ái là trọng tâm đức tin, là tiêu chuẩn phân biệt chân giả trong hành trình đức tin của chúng ta: “Nếu chúng ta cảm thấy bao nhiêu ý tưởng, tâm tình tốt trong tâm hồn, nhưng nếu những thứ đó không đưa ta đến cùng Chúa là Đấng đã nhập thể làm người, nếu chúng không đưa ta đến gần tha nhân, đến người anh em, thì chúng không phải bởi Thiên Chúa. Vì thế thánh Gioan bắt đầu đoạn thư này bằng câu: ”Đây là giới răn của Thiên Chúa: chúng ta hãy tin nơi danh của Con Ngài là Đức Giêsu Kitô và chúng ta hãy yêu thương nhau… Chúng ta có thể để ra bao niêu kế hoạch mục vụ, sáng chế ra các phương pháp mới để đến gần dân, nhưng nếu chúng ta không theo con đường của Thiên Chúa nhập thể để đồng hành với chúng ta, thì chúng ta không đi đúng đường, đó là thái độ chống Kitô, là tinh thần thế gian.. Cụ thể là: những công việc từ bi bác ái chính là sự tuyên xưng cụ thể của chúng ta nơi Con Thiên Chúa nhập thể làm người: những công việc đó là viếng thăm người bệnh, cho kẻ đói ăn, săn sóc những người bị gạt bỏ.. Tại sao vậy? Thưa vì mỗi người anh em mà chúng ta phải yêu mến chính là thân thể của Chúa Kitô. Thiên Chúa đã nhập thể để đồng hóa với chúng ta. Người đau khổ chính là Chúa Kitô chịu khổ đau”.