Không cần học giáo lý

857

Câu chuyện sau đây xảy ra ở xứ Esches miền Vosges nước Pháp, khoảng cuối thế kỷ 19. Một hôm, Cha xứ gặp một bà nọ và bảo:   

– Bà nhớ cho mấy cháu nhỏ đi học giáo lý để chuẩn bị rước lễ vỡ lòng nghe! 

– Cho hay không chẳng quan hệ gì,

 Bà vừa nói vừa chỉ tay về phía rừng thông

–  Cha xem, cây thông đâu cần học giáo lý mà chúng vẫn tươi tốt và phát triển như thường đó !

– Ờ! vậy con heo trong chuồng cũng thế phải không bà ?

Sau đó một thời gian vào năm l910, cả xứ Esches xôn xao trước hung tin cậu con trai của người đàn bà nói trên đã bóp cổ giết chết mẹ, vì bà ta không đưa tiền cho nó đi tiêu xài nhậu nhoẹt. . . màn lưới pháp luật đã tóm cổ nó và tuyên án tử sau đó mấy ngày.

Ða số các bạn trẻ nói cần học giáo lý để được rước lễ hoặc để lãnh nhận bí tích mà thôi, ngoài ra chẳng cần học giáo lý làm gì cho mất thì giờ của mình. Cũng có bạn trẻ nói chỉ cần đi dự thánh lễ nghe cha giảng là đủ rồi, bởi vì thời buổi bây giờ học giáo lý cũng chẳng thêm ích lợi gì cả, giữ lễ ngày chủ nhật, sáng tối đọc kinh là hơn cả đi học giáo lý. Nhưng, có giữ được như thế mãi không?

Giáo lý, là cụm từ của thời văn minh bây giờ thường dùng, trước đây đi học giáo lý thì gọi là học kinh bổn, hoặc đi học lẽ đạo…! Học kinh bổn, học lẽ đạo là chỉ để giữ đạo, giữ đạo cho mình, cho gia đình, hay nói cách khác, vì mình là đạo “dòng”, đạo của ông bà tổ tiên truyền lại, cho nên phải giữ đúng nghĩa 2 chữ “đạo dòng”.

Bây giờ người ta gọi học giáo lý là để sống đạo, sống đạo tức là làm cho cuộc sống của mình trở thành chứng nhân của giáo lý mà mình đã học, đã biết và đã tin. “Vô tri bất mộ” không biết thì không mến, và làm sao mà mến được nếu không gặp gỡ, tiếp xúc, và -quan trọng hơn- nếu không cùng sống.

Thánh Giacôbê Tông Ðồ đã nói: “Cũng vậy, đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2, 17). Hoc giáo lý không có nghĩa là học một vài điều căn bản để được rước lễ hay lãnh các bí tích, nhưng là học cách thể hiện “việc làm” của đức tin.