Hoa hồng

694

Một vị vua nọ tự xưng mình là yêu nước, nhưng chẳng bao giờ để ý đến cảnh khổ của người dân, chỉ biết lo trang hoàng cung điện cho thật đẹp, xây cất những công trình nguy nga tốn công tốn của khắp nước, sưu tầm những kỳ hoa dị thảo khắp nơi, để mong được nở mặt nở mày với các lân quốc.

Một hôm nhà vua nghe nói ở một ngôi chùa nọ trong nước có một bụi hoa hồng hiếm. từng chiếc hoa thật to và đẹp nở rực rỡ bao phủ cả một góc vườn. Nhà  vua báo tin cho vị sư trụ trì hay là vua sẽ đến thăm cho biết bụi hồng lạ.

Khi vị sư hay tin và biết được giờ vua sẽ đến, ông cắt tất cả những bông hồng xinh tươi đổ vào hố rác, chỉ chừa lại một cái duy nhất đang độ khoe tươi. Vào đến vườn hoa, nhà vua lấy làm lạ vì thực tế khác xa với tin đồn. Khi biết được sự kiện, nhà vua hỏi vị sư tại sao. Vị sư từ tốn trả lời: “Thưa bệ hạ, nếu thần để tất cả hoa nở rộ rực rỡ trên cành, bệ hạ sẽ không hưởng thức được vẻ đẹp của từng chiếc hoa, vì thần biết bệ hạ chỉ có thói quen nhìn đám đông chứ không chú ý đến từng cá nhân.”

Nhiều khi chúng ta nói chúng ta yêu người, nhưng chữ “người” đó là ai? Có lẽ lắm khi đó chỉ là những người trừu tượng, và khi đã là trừu tượng, là tổng quát có nghĩa là không ai cả. Khi tôi nói yêu người, ít nhất trước tiên tôi phải yêu con người cụ thể mà tôi gặp, tôi sống với họ hằng ngày, với những nỗi buồn đau, những lo âu, những ước vọng, cũng như những hạnh phúc, những niềm vui của họ. Rồi từ đó như là đầu cầu, như là nấc thang đầu tiên đề tôi tiến đến việc thực thi lòng bác ái đối với tất cả mọi người.

Khi tôi bảo tôi yêu người mà tôi không tha thứ, không giúp đỡ, không cảm thông với những người trong gia đình tôi, trong khu xóm tôi, trong những nơi tôi sinh hoạt hằng ngày, thì tôi chưa thể sống đức bác ái được.

Phải thấy vẻ đẹp, sự hấp dẫn của từng cánh hoa, phải ngửi được hương thơm của từng cánh hoa một, chúng ta mới thấy được hết giá trị của vườn hoa, chúng ta mới thật lòng tha thiết chăm sóc cho vườn hoa.

Vị sư trong câu chuyện đã nhận thấy được nền tảng vững chắc của xã hội là phải đi từ từng cá nhân, từng gia đình. Dân giàu, nước mới mạnh. Còn ngược lại dân nghèo đói mà nước có quân đội hùng mạnh, có những công trình vĩ đại thì đó chỉ là một sức mạnh giả tạo, không căn bản, không nền móng, là những công trình xây trên cát.

Chúng ta hãy cầu nguyện cho chính chúng ta biết yêu người một cách cụ thể. Và cầu nguyện cho các vị lãnh đạo các quốc gia, biết tôn trọng đời sống của từng người dân một, và nhất là cho họ hiểu rằng mọi cơ cấu tổ chức chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa là để phục vụ cho người dân, chớ không phải bắt người dân phục vụ cho thể chế chính trị, nhất là những thể chế phi nhân bản.

Lạy Chúa.

Xin cho con thấy quyền phép và tình yêu thương của Chúa nơi công trình tạo dựng của Chúa, nhất là nơi con người, hình ảnh của Chúa, một thế giới vừa mầu nhiệm vừa có thể đặt chân đến được qua những chia sẽ cảm thông.

Xin cho con biết yêu thương những người Chúa đặt để cho con được chung sống trong cuộc đời con. Cho con biết luôn tìm mọi cách đem lại hạnh phúc cho họ. Cho con biết hiểu được lời Chúa dạy và noi gương Chúa làm là: “Con người đến không phải được phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến thân vì hạnh phúc trường cửu của mọi người”.

Sưu tầm