Hình ảnh của cha

856

Ở một góc ngôi làng nhỏ nghèo nàn ở đất nước Ai-nhĩ-lan, đa số dân cư ở đây làm nghề chài lưới, quanh năm chỉ luẩn quẩn ở trong làng và ra biển đánh cá, nên chẳng bao giờ biết đến những thứ tiện nghi văn minh tối thiểu. Trong làng chỉ có mỗi một cửa tiệm nhỏ buôn bán các loại lương thực và đồ gia dụng bình thường.

Một ngày nọ, người chủ cứa hàng chú ý thấy có một ngư dân già bước vào tiệm, tiến lại phía quầy thì bất chợt trông thấy chiếc gương nhỏ cầm tay, ông ta có vẻ kinh ngạc, rón rén cầm lên rồi nhìn sững vào trong gương, miệng thều thào: cha ởi, cha ởi!”.   

Thế rồi, kể từ hôm ấy, ông già tội nghiệp ngày nào cũng tìm đến cửa tiệm, không phải để mua bất cứ một thứ gì, mà chỉ để rón rén cầm lấy chiếc gương lên nhìn ngắm và nói thầm như thể đang trò chuyện. Ông chủ quán tò mò hỏi thăm thì hóa ra, người ngư phủ già ấy chưa bao giờ trông thấy một chiếc gương, nên đã nghĩ hình ảnh của chính mình ở trong gương là người cha quá cố ngày xưa của mình. Ông chủ quán cảm động liền quyết định tặng luôn chiếc gương cho người ngư phủ đáng thương ấy.

Con người cố gắng trở về tình trạng nguyên thủy như lúc Thiên Chúa đã tạo dựng con người… Nhưng quan trọng là sự trong sáng của tâm hồn chứ không phải là thể xác của Adam Eva.