Giấc mơ người thợ đá

899

William Bausch

Ngày xưa có một người thợ đá, một thân một mình ở trong căn nhà tranh nhỏ. Mặc dù anh ta có tay nghề tinh vi, nhưng lại khá nghèo khổ, áo quần thì rách bươm, cơm ba bữa thì sơ sài.

Có một hôm, lúc anh ta đang chạm trổ một tảng đá lớn, thì nghe tiếng người hoan hô náo nhiệt ở bên ngoài đường đầu phố, nguyên nhân là quốc vương đang ngự du đến thôn làng nhỏ bé chân chất nầy của họ. Anh thợ đá cũng nhập vào trong đoàn người nghênh đón, anh ta nhìn quốc vương bằng ánh mắt kính nể. Thấy quốc vương mặc áo tơ lụa đẹp đẽ, mang châu báu chói mắt, trong lòng anh ta thiết tha nghĩ rằng: “Tôi hy vọng biết mấy nếu tôi có quyền thế và vinh dự của quốc vương!”

Một tối nọ, anh ta nằm mơ, mơ thấy mình biến thành một quốc vương có quyền có thế thật! Anh ta cưỡi trên con tuấn mã, đón nhận tiếng hoan hô của dân chúng ở hai bên đường. Nhưng lúc bấy giờ chính là mùa hạ nên mồ hôi chảy như mưa, anh ta chú ý, dù là người hay là động vật cỏ hoa hay cây cối, đều không ngẩng đầu lên được dưới ánh mặt trời gay gắt. Anh ta nhìn nhìn trời, trong lòng nghĩ rằng: “Tôi hy vọng làm mặt trời!” Nguyện vọng nầy của anh ta quả nhiên được thực hiện !

Anh ta ở trên cao phóng ra ánh sáng và sức nóng mạnh mẽ xuống địa cầu, ngay cả quốc vương và công chúa cũng chỉ có thể núp dưới cái lọng. Các vệ sĩ lộng quyền ở dưới đất, tất cả đều sa sút mệt nhọc. Anh ta phát hiện ngay cỏ cây trồng ở trong ruộng cũng ở dưới quyền thế của anh ta, vì vậy mà anh ta đắc ý vô cùng. Lúc nầy đột nhiên gió thổi đưa lại một đám mây, che mất tia sáng của anh ta. Anh ta cho rằng, vậy mà cũng còn có thứ mạnh hơn cả mặt trời, thế là trong lòng lại nghĩ: “Tôi hy vọng biến thành mây !” Kết quả anh ta biến thành một đám mây thật!

Bây giờ anh ta có thể che mất tia sáng mặt trời, bèn cảm thấy mình thật là có một không hai trên thế giới. Anh ta để cho mình dãn nở, trở thành một đám mây lớn, sau đó mưa lớn tầm tã làm ướt mọi thứ trên địa cầu, cỏ hoa cây cối, động vật, và cả con người, đều tìm cách tránh mưa. Nhưng chỉ có một tảng đá vững như thái sơn, không chịu ảnh hưởng uy lực của anh, cho nên bây giờ anh ta lại muốn: “Tôi hy vọng biến thành một tảng đá !” Quả nhiên anh ta biến thành một tảng đá khổng lồ !

Lúc bản thân anh ta không bị mặt trời, mây và mưa gió ảnh hưởng thì rất đắc ý, chợt có một người xách đến cái túi, người ấy đến bên cạnh anh ta, lấy từ trong túi ra cái đục và cái búa, bắt đầu đục đẻo trên thân anh ta. Trong lòng anh ta nghĩ: “Té ra có người mạnh hơn cả tảng đá”. Anh ta bèn cầu nguyện cho mình biến thành người ấy.

Lúc nầy anh ta từ trong giấc mơ tỉnh lại, phát hiện ra mình vẫn là người thợ đá, ở trong căn nhà tranh nhỏ, trong nhà có đục và búa, anh ta cảm thấy thoả mãn vô cùng.

Suy tư:

Đứng núi nầy trông núi nọ là bệnh của con người, nhưng đối với những người có lý tưởng, có ý chí và lòng kiên trì, thì chuyện đứng núi nầy trông núi nọ chẳng…nhằm nhò gì với họ cả, bởi vì họ đã có lý tưởng để đi theo và sống chết cũng quyết tâm đi theo lý tưởng ấy. Như cô gái tuổi 16 nọ nảy sinh mơ mộng, tuổi 18 có nhiều chàng trai giàu, nghèo, có địa vị, có máu tài tử.v.v…theo tán tỉnh, tình nguyện làm tài xế không công, tình nguyện làm vệ sĩ chết không thèm…lãnh tiền tử tuất ?! Nhưng cô vẫn chọn lựa, cân nhắc hơn thua, và các chàng trai thì mất kiên nhẫn, từ từ rút đi có trật tự…cuối cùng cô gái đã qua tuổi “băm”, hoảng, vơ đại một ông, hoặc ở “giá” qua tuổi “tứ”…tuần.

Vui vẻ đi theo lý tưởng, dù lý tưởng có quá nhiều đau thương, quá nhiều cám dỗ cản trở chúng ta, mà lý tưởng của chúng ta là: đem tình yêu của Thiên Chúa đến cho mọi người, nói ngắn gọn là truyền giáo. Có người nói, ở đâu cũng là truyền giáo cả, dù là tu dòng hay tu triều, dù là dòng kín hay dòng…mở, đều là truyền giáo, cho nên nếu thấy dòng nầy luật lệ gắt gao, dòng nọ khắc khổ thì…bỏ dòng mà qua dòng khác…nói như thế cũng có nghĩa là chúng ta đi tu để đi tìm sự sung sướng thân xác hơn là tìm hạnh phúc trong đời tu trì, đất nào cũng là đất cả, nhưng đem giống bưởi Biên Hoà hoặc bưởi Năm Roi ra mà trồng ngoài miền trung VN thử xem sao, nó sẽ mọc lên một cây bưởi èo ọp, cằn cỗi vì đất đai không hợp. Cũng vậy, có người ở trong dòng nầy thì truyền giáo rất kết quả, nhưng qua dòng khác thì chỉ là một gánh nặng cho cộng đoàn và cho anh em chị em. Có người ở trong một cộng đoàn làm việc rất tốt, nhưng bỏ ra khỏi cộng đoàn, thì lại “bết bát” vô cùng !

Chúa không cưỡng ép chúng ta đi tu, nhưng Ngài mời gọi chúng ta vào làm vườn nho của Ngài, hợp với trình độ, sức khoẻ và lòng mến của chúng ta. Cho nên kiên trì với lý tưởng ơn gọi của mình, chính là đã thành công rồi vậy.