Đam mê

1022

Có một họa sĩ từ lâu anh ôm ấp ước mơ sẽ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Một ngày kia anh bắt tay vào việc ấy. Để tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, anh dựng một khung vẽ 30 mét vuông trên sân thượng một nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ này làm việc miệt mài suốt nửa năm.Chàng ta say mê bức họa đến quên ăn, quên ngủ, anh suy nghĩ rằng khi hòan tất bức tranh, nó sẽ đưa tên tuổi mình sống mãi với thời gian.

Một buổi sáng nọ, như thường lệ, anh họa sĩ kia tiếp tục hòan thành những nét cọ trước sự trầm trồ của nhiều du khách tham quan, thế mà sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng đến người họa sĩ. Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, anh vẽ và ngắm nhìn thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế anh ta cứ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số d8ông du khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng rơi tỏm xuống khỏang trống mênh mông từ độ cao trăm mét, nhưng không một ai can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống.

Một sự im lặng khủng khiếp trong không gian. Bất chợt có một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và vẽ nguệch ngọac lên bức tranh. Một sự tòan mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy, người họa sĩ nổi giận, anh ta hầm hầm lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên những người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người họa sĩ vả giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: ”Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác họa những bức tranh về tương lai”. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ, nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó, thường khiến chúng ta không để ý những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay sát chân mình.”

Thánh Giacôbê Tông đồ nói:

Anh em thân mến, ở đâu có ganh tị và cãi vã, ở đó có hỗn độn và đủ thứ tệ đoan. Nhưng sự khôn ngoan từ trời xuống, thì trước tiên là trong trắng, rồi ôn hoà, bao dung, nhu mì, hướng thiện, đầy lòng nhân từ và hoa quả tốt lành, không xét đoán thiên vị, không giả dối. Hoa quả của công chính được gieo vãi trong bình an cho những người xây đắp an bình.

Bởi đâu anh em cạnh tranh và cãi cọ nhau? Nào không phải tại điều này: tức tại các đam mê đang giao chiến trong chi thể anh em đó sao? Anh em ham muốn mà không được hưởng, nên anh em giết nhau. Anh em ganh tị mà không được mãn nguyện, nên anh em cạnh tranh và cãi cọ. Anh em không có là tại anh em không xin. Anh em xin mà không nhận được, là vì anh em xin không đúng, cứ mơ tưởng thoả mãn các đam mê của anh em. Gc 3, 16-4, 3