Con chó què

914

Ông chủ cửa hàng bán thú nuôi đang đóng một tấm biển “Tại đây có bán chó con” lên trước cửa thì một cậu bé xuất hiện, cậu hỏi:

– Ông định bán những chú chó con này bao nhiêu ạ.

Ông ta trả lời :

– Cũng tùy, từ 30-50 đo-la cháu ạ!

Cậu bé thò tay vào túi móc ra một ít tiền lẻ:

– Ông ơi, cháu chỉ có 2 đo-la và 37 xu. Ông cho phép cháu ngắm chúng nhé!

Người chủ mỉm cười huýt sáo ra hiệu. Năm chú chó lơn tơn chạy ra, có một con chậm chạp theo sau. Ngay lập tức cậu bé chỉ vào chú chó khập khiễng:

– Con chó nhỏ này làm sao thế ạ?

Ông chủ bảo: Bác sĩ thú y nói rằng xương chậu của nó bị tật nên nó sẽ phải khập khiễng què quặt suốt đời. Cậu bé tỏ vẻ rất thích thú:

– A, đây chính là con chó cháu muốn mua.

Ông ta lắc đầu: 

– Không! Ta nghĩ cháu không muốn mua nó đâu. Còn nếu cháu thực sự thích nó thì ta tặng cháu đấy?

Cậu bé hơi bối rối, nhìn thẳng vào mắt ông chỉ rồi chìa tay ra:

– Cháu không muốn được ông tặng, nó cũng đáng giá như những con chó khác và cháu sẽ trả đủ tiền cho ông. Đây là 2 đo-la 37xu và cháu sẽ đưa ông thêm 50 xu mỗi tháng cho đến khi nào đủ tiền.

Người chủ vẫn tỏ ra ái ngại:

– Cháu không muốn mua con chó này đâu. Nó không thể chạy nhảy vui đùa với cháu như những con chó khác!

Cậu bé lặng lẽ với tay kéo ống quần lên để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng một khung kim loại. Cậu nhỏ nhẹ thưa:

– Cháu cũng đâu có thể chạy nhảy vui đùa, và con chó này cần một ai đó thông cảm, ông ạ!

Thai nhi bị dị tật: Bỏ hay giữ?

Trên đây là tiêu đề một bài báo của tác giả An Quý đăng tải ở báo Phụ nữ, năm thứ 36, số 20, ngày 02.3.2011, trang 1 và trang 11. Đoạn nhập đề của bài viết khái quát một thực trạng:

“Năm 2009, BV Từ Dũ đã khám tiền sản cho 5.314 thai phụ, trong đó 1.301 trường hợp đã phải chấm dứt thai kỳ vì dị tật bẩm sinh nặng. Vấn đề đặt ra ở đây là “quyền” được tự ý bỏ thai nhi của cha mẹ đến đâu, vì trên thực tế, có những thai nhi chỉ bị dị tật nhẹ và hoàn toàn có thể điều trị hết sau khi sinh, nhưng thai phụ vẫn quyết định chấm dứt thai kì. (…)”

“Bỏ thai nhi” là một vấn đề nhạy cảm, nên trong phần triển khai, tác giả khá thận trọng khi trình bày mục đích của việc “tư vấn cho thai phụ và gia đình kết thúc thai kỳ nhằm giảm gánh nặng cho gia đình và xã hội”, đồng thời lại cảnh báo “Bỏ thai có thể gây ra những rủi ro cho bản thân thai phụ và tương lai sản khoa sau này như: băng huyết, nhiễm trùng, tổn thương cơ tử cung và những tạng vùng bụng, dính buồng tử cung và kinh thứ phát, vô sinh…”.

Trước sự tư vấn của các bác sĩ, có những “bà mẹ và gia đình vẫn cương quyết giữ lại vì nhiều lý do: tôn giáo, con quý do điều trị vô sinh …”, nhưng cũng có “một số bà mẹ đã lập tức quyết định bỏ thai dù chỉ phát hiện bất thường rất nhỏ. Họ hy vọng lần sau có thể sinh ra đứa con bình thường khỏe mạnh, lành lặn…”. Từ đó, tác giả nêu rõ chủ ý của bài viết khi đặt vấn đề: “Quyền” của cha mẹ đến đâu? và cho rằng cần có hành lang pháp lý. Tác giả trưng dẫn Luật Dân sự năm 2005, Luật Hình sự năm 1999, Luật Khám chữa bệnh, Pháp lệnh dân số của Việt Nam, tham khảo một số quy định pháp luật của các nước trên thế giới như Mỹ, Canada, Anh Pháp và các nước thuộc châu Âu.

Vấn đề được bỏ ngỏ

Bài viết trên đây, gợi nhớ một sự việc đã xảy ra với gia đình chúng tôi cách đây hai năm, vào đầu năm 2009. Xin ghi lại như là một giải đáp cho câu hỏi: “Quyền” được tự ý bỏ thai nhi của cha mẹ đến đâu?

Năm ấy, tôi tròn 35 tuổi, ranh giới cuối cùng của tuổi sinh sản tốt đẹp nhất. Chúng tôi đã có một con trai lên hai tuổi và bắt đầu hoài thai cháu thứ hai. Vào tháng thứ tư của thai kỳ, bác sĩ thông báo kết quả xét nghiệm: thai nhi có nguy cơ cao bị dị tật bẩm sinh, đồng thời chỉ định: phải lấy nước ối để xét nghiệm. Tôi choáng váng. Chồng tôi lo lắng. Nếu xét nghiệm mà kết quả báo cho biết thai nhi mắc hội chứng Down thì sao? Mình có nuôi nó suốt đời được không? Mà mình cũng chẳng ăn đời ở kiếp với đứa con dị tật bẩm sinh được. Chẳng lẽ dồn gánh nặng lên vai của anh nó? Ai cũng biết là phải tôn trọng sự sống, không được phá thai là giết người. Cha mẹ đôi bên đều khẳng định như thế và không đồng ý cho đi xét nghiệm, vì nếu kết quả xét nghiệm xấu thì cũng không được bỏ thai. Nhưng mình là người đối đầu trực tiếp với tình huống thực tế, sao mà khó chọn lựa cách hành xử đến thế? Nhỏ to tham khảo ý kiến bạn bè. Một linh mục y sĩ chỉ dẫn: Nếu lấy nước ối thì lại thêm nguy cơ bị hư thai. Mà tôi thì đã 35 tuổi, tương lai sinh sản sẽ khó khăn. Người khác trấn an: Không sao đâu, cứ xét nghiệm đi! Chúng tôi ngày đêm CẦU NGUYỆN. Chớ gì Chúa đừng bắt chúng con uống chén đắng, nhưng chúng con sẵn sàng vâng theo Thánh ý Chúa. Chúng con sẵn sàng đón nhận đứa con mà Chúa trao ban, Chúa cho như thế nào, chúng con nhận thế ấy. Xin Chúa hướng dẫn chúng con. Chúa là sự sống, là nguồn mạch sự sống. Chúng con không có quyền quyết định sự sống của ai, kể cả sự sống của con mình, của thai nhi trong cung lòng của mình.

Bác sĩ bực bội ghi vào sổ thăm thai: Chống chỉ định của bác sĩ. Đành chấp nhận.

Cha sở thâm trầm động viên: Như thế thì không mất một thiên tài. Cha nhắc lại chuyện sách sử xưa. Trong buổi học, thảo luận về vấn đề nên hay không nên bỏ thai với một trường hợp có dấu hiệu dị tật bẩm sinh cụ thể, các sinh viên đồng tình với ý kiến bỏ thai; vị giáo sư chậm rãi trả lời: nếu ai cũng xử sự như các anh, thì đã mất một thiên tài, vì bào thai có dấu hiệu dị tật ấy sau này trở thành một nhạc sĩ tài ba!

Tạ ơn Chúa. Chúng tôi đã lựa chọn đúng. Một bé trai chào đời, hoàn toàn bình thường, hoàn toàn khỏe mạnh. Ngày hôm nay, cháu kháu khỉnh, tung tăng vui đùa. Ước mong lời cầu chúc của cha sở thành hiện thực.

15/3/2011
Mộc Mạc