Chia sẻ

1078

Tại đất nước Bangladesh, một trong những nước nghèo nhất thế giới, có một người đàn ông nọ đi bộ về nhà sau một ngày làm việc cực nhọc tại xưởng thợ.

Vì  quá mệt mỏi, ông dừng lại ngồi nghỉ dưới bóng cây ven đường và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Khuôn mặt tiều tụy của ông khiến người đi đường tưởng ông là một người hành khất kiệt sức và ngất xỉu. Và người ta chạnh lòng thương, ai đi qua cũng bỏ vào chiếc mũ của ông vài đồng xu.

Khi thức giấc người công nhân già hết sức ngạc nhiên thấy chiếc mũ cũ kỹ của mình đầy nhữ đồng xu. Số tiền đếm được còn nhiều hơn một ngày công thợ của ông. Ông mỉm cười tự nghĩ mình đã là một người hành khất bất đắc dĩ. 

Trên đường về nhà, ông nhìn thấy nhiều người ăn mày đui mù tàn tật, ông lặng lẽ chia đều cho họ số tiền vừa mới nhận được. Và hơn ai hết, người công nhân nghèo ấy hiểu được: được nhận lãnh và được chia sẻ cũng đều là một niềm hạnh phúc không gì có thể sánh bằng.

Chia sẻ của cải.

Ngoài bổn phận chia sẻ Lời Chúa, chia sẻ quyền bính, chúng ta còn có bổn phận chia sẻ của cải nữa, vì con người sống nhờ hai của ăn Lời Chúa và quyền bính.
Về việc chia sẻ của cải, thánh Giacôbê trong Bài đọc II dạy chúng ta phải biết chia của, không chỉ chia cho người nghèo, mà còn phải dùng của cải vào bốn mụcđích :

1* Cộng tác với các chủ chăn trong Hội Thánh để phát triển Đức Tin, xây dựng cơ sởHội Thánh để phục vụ. Đây là Luật mới trong Năm Điều răn Hội Thánh. (x GLHT số2041-2043)

2* Nuôi sống bản thân. (x St 1,29 ; 2,16 ; Kn 1,14b).

3* Tạo phương tiện giúp người khác sống hạnh phúc hơn. (x Lc 19,11t)
4* Chia cho người không có khả năng tự kiếm sống : trẻ em, người già, người bệnh tật… (x Mt 25,31-46)

Chứ đừng chỉ tích của cải cho cái bụng, (x Pl 3,19) cụ thể như dân Do Thái khi ởtrong sa mạc, họ ăn uống nhậu nhẹt đến nỗi “thịt lòi ra từ lỗ mũi.” (x Ds 11,20) Lối sống như trên mới bị thánh Giacôbê kết án : “Giờ đây, hỡi những kẻ giàu có, các người hãy than van rên rỉ về những tai hoạ sắp đổ xuống trên đầu các người. Tài sản của các người đã hư nát, quần áo của các người đã bị mối ăn. Vàng bạc của các người đã bị rỉ sét; và chính rỉsét ấy là bằng chứng buộc tội các người; nó sẽ như lửa thiêu huỷ xác thịt các người. Các người đã lo tích trữ trong những ngày sau hết này. Các người đã gian lận mà giữ lại tiền lương của những thợ đi cắt lúa trong ruộng của các người. Kìa, tiền lương ấy đang kêu lên oán trách các người, và tiếng kêu của những thợgặt ấy đã thấu đến tai Chúa các đạo binh. Trên cõi đất này, các người đã sống xa hoa, đã buông theo khoái lạc, lòng các người đã được no đầy thoả mãn trong ngày sát hại.Các người đã kết án, đã giết hại người công chính, và họ đã chẳng cưỡng lại các người.” (Gc 5,1-6 : Bài đọc II)

Thánh Công Đồng Vat. II, trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 69 dạy : “Của cải trần gian là để cho mọi người hưởng dùng. Thiên Chúa đã đặt định trái đất và mọi vật trên trái đất thuộc quyền sử dụng của mọi người và mọi dân tộc. Chính vì thế của cải được tạo dựng phải được phân phối cho tất cả mọi người một cách hợp lý theo luật công bằng là luật đi liền với bác ái.”