Cha Đamiêng

1188

Nếu biết Chế ngự bằng hy sinh: hồn và xác con là hai người bạn đoàn kết và vô địch. Nếu không biết chế ngự: bồn và xác con là hai kẻ thù không bao giờ lìa xa nhau được (ĐHV 168).

* Có những người hy sinh mà muốn mọi người biết mình hy sinh; có những người không hy sinh mà muốn mọi người biết mình hy sinh; có những người hy sinh luôn mà không muốn ai biết mình hy sinh (ĐHV 170).

* Con có thể hy sinh mạng sống, hy sinh cả cuộc đời, vì hy vọng chan chứa với Chúa Giêsu: “Người sống lại như lời Thánh kinh, Người lên trời, Người sẽ trở lại trong vinh quang … Nước Người sẽ không hao giờ cùng” (ĐHV 174).

Cái đảo xa xăm ấy nằm cô đơn giữa lòng Thái bình dương mênh mông. Trên đảo chỉ gồm toàn người hủi: cụt tay đứt chân, mắt đui, mày lở, răng rụng…

Một hôm, Đức Giám mục đặc trách quần đảo gióng tiếng kêu gọi các linh mục ở Âu châu tình nguyện hy sinh sang đó phục vụ. Một linh mục trẻ, đẹp trai, thông minh, khoẻ mạnh hăng hái đáp lời: đó là cha Đamien, người về sau được thêm biệt danh: “Tông đồ người hủi”.

Chiều hôm đó, trong ngôi nhà thờ đông nghẹt những người hủi da ngăm đen với mùi hôi tanh nồng nặc, Đức Giám mục đứng trên bàn thờ quay xuống, giới thiệu với giáo dân: “Các con thân mến, các con hằng mong ước có linh mục đến ở cùng các con, yêu thương săn sóc các con, thì đây, cha Đamien, một Linh mục người Bỉ, sẽ sống chung với các con từ nay cho đến chết. Các con có sung sướng không?

Cả nhà thờ xôn xao, thì thầm to nhỏ. Cha Đamien đứng cạnh Đức Cha chẳng hiểu tí nào. Rồi họ từ từ tiến lên cung thánh, dáng điệu chất phác đơn sơ. Cha Đamien càng nhìn thấy họ đến gần càng sởn tóc gáy. Họ trông như những thây ma còn sống, như những quái thai mất hẳn dạng người. Họ làm gì đây? Họ tiến đến bên cha, sờ vào mặt, vào tay, vào áo cha… Cha hỏi Đức Cha: “Họ làm gì thế? Nói gì thế?” Đức Cha trả lời: “Họ nói họ không thể tưởng tượng được một người ở phương xa, chẳng bà con huyết thống gì với họ, non trẻ, đẹp trai, không bệnh tật như cha, tự nhiên laị đến phục vụ họ trên mảnh đất cùng khốn này. Họ không tin mắt mình nên mới đến sờ mó vào người cha, xem thử cha có thực sự bị Phung hủi như họ không. Rồi họ nói với nhau: Không, cha đẹp qúa, cha thương chúng ta quá!”

Dần dần, cha Đamien hoà đồng được với họ, nói tiếng của họ. Ngài không còn cảm thấy tởm gớm họ như ngày dầu. Nói dúng hơn, ngài đã quá yêu Chúa Giêsu bị bỏ rơi trong họ, nên chẳng còn thấy e sợ gớm ghiếc chi!

Một ngày kia, đến lượt cha cũng mắc bệnh hủi. Thân hình cha lở loét, nhức nhối. Mặt mày cha sù sì, đen đủi, u nần trông rất dễ sợ. Một số báo ở Bỉ đăng hình cha, mô tả sự hy sinh vĩ đại của cha. Bà cố của cha, mắt mờ không đọc được nhìn vào bức hình cũng chẳng nhận ra nổi đứa con yêu Bà hỏi con cháu: “Hình ai đây mà trông ghê rợn vậy?” Con cháu trả lời: “Một người hủi bên đảo Molokai của anh Đamien đấy!” Qua mắt được bà cố, nhưng họ lại nhìn nhau và không ai bảo ai, tất cả đều xót xa, rơi lệ.

Cha Đamien đã sống với người hủi cho đến chết. Tình yêu Chúa đã giúp cha hy sinh suốt đời vì họ.