Cảnh hoàng hôn cũng là xuân

926

N2T

Trong phòng khám chật ních người, một ông lão đứng lên đi về phía trước nói với cô y tá đang ghi số phiếu đăng ký:

– “Này cô, số đăng ký của tôi là mười giờ, nhưng bây giờ sắp đến mười một giờ rồi, tôi không thể đợi được nữa, phiền cô giúp cho tôi phiếu đăng ký khám bệnh khác.”

Có một bà lão trong số người đến khám bệnh quay qua người bên cạnh nói:

– “Lão đó ít nữa cũng là tám mươi tuổi rồi, có việc gì mà làm cho ông ta không thể đợi được chứ ?”

Ông lão nghe được lời của bà ta thì quay qua bà ấy cười nói rất lịch sự:

– “Này bà, tôi đã tám mươi bảy tuổi rồi, do đó mà tôi mới không thể lãng phí mỗi giây phút cuộc sống.”

(Bài ca của loài ếch)

Suy tư:

Con người ta càng già thì càng thấy cuộc sống thật đáng sống; con người ta khi bệnh hoạn thì thấy sinh mệnh của mình quả là mong manh; nhưng con người ta khi sống trong hạnh phúc thì không nghĩ đến đau khổ của ngày mai.

Người biết hưởng thụ cuộc sống thì dù cho tuổi đã cao thì vẫn cứ hưởng thụ, và càng biết giây phút hưởng thụ cuộc sống sẽ không còn bao lâu nữa nên họ càng hưởng thụ, càng tranh thủ với thời gian…

Nếu mỗi người Ki-tô hữu biết hưởng thụ ân sủng của Thiên Chúa cách chính đáng, thì không giây phút nào trong cuộc sống họ bỏ qua những cơ hội làm cho ân sủng của Thiên Chúa được sinh ích lợi cho người khác, họ biết sống khiêm tốn, biết sống bác ái, biết sống yêu thương và hòa nhã với mọi người…

Xuân không phải chỉ là mùa xuân mới có, nhưng mỗi giây phút của người Ki-tô hữu đều là mùa xuân, dù cho họ tuổi đã cao, sức đã yếu, bởi vì xuân của họ chính là Thiên Chúa vậy.