Cái bạt tai

1099

Năm 1227, bá tước Schavenbourg nguyên là thiếu tướng trong quân đội hoàng gia Phổ, đã từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Ông xin vào tu dòng Những Anh Em Hèn Mọn của thánh Phanxicô. Bề trên trao cho thầy một bộ quần áo nghèo hèn, một chiếc bị và một cái bát để đi khất thực ngay giữa nơi thành thị đông đúc cho người nghèo và cũng và để tự nuôi thân.

Một hôm, đang trên đường đi ăn xin, ông gặp một vị hoàng thân quí tộc đang dạo phố. Ông đến ngứa tay xin bố thí, nhưng vị hoàng thân chẳng màng lưu tâm. Nhà tu hành tiếp tục theo sau nhỏ nhẹ nài van một cách kiên trì nhẫn nhục. Bực quá, vị hoàng thân quay phắt lại, đánh cho thầy tu vốn là một cựu bá tước một cái bạt tai nẩy lửa. Thầy cảm thấy bị xúc phạm danh dự ghê gớm, lòng tức giận chỉ chực trào lên như trong những ngày oai phong xưa kia. Thế nhưng, thầy đã bình tĩnh tại và khiêm hạ nói, tay vẫn ngửa ra:

– Vâng, thưa ngài, phần cái bạt tai thì tôi xin vui lòng lãnh nhận, nhưng còn phần đành cho những người nghèo khổ đáng thương hơn tôi, thì xin ngài đừng quên bố thí. 

Hàn Tín là một thống soái quân sự nổi tiếng thời Trung Quốc cổ đại. Ông xuất thân trong một gia đình nghèo hèn, bố mẹ mất sớm. Trước khi lập nên chiến công, Hàn Tín vừa không biết buôn bán, lại không thích làm ruộng, cha mẹ chết mà không để lại tài sản gì, khiến ông lâm vào tình trạng bần cùng và bị khinh thương, cơm ăn bữa no bữa đói. Hàn Tín quen biết một quan chức nhỏ địa phương, nên thường đến nhà vị này ăn chực. Thấy vậy, vợ viên quan không bằng lòng cố tình cho nhà ăn sớm làm cho Hàn Tín đến chơi phải bụng đói về không. Cảm thấy bị sỉ nhục nên ông không đến chơi nhà viên quan đó nữa.

Để tồn tại, ông đành phải đi câu cá ở một con sông gần nhà. Một phụ nữ hằng ngày ra giặt quần áo ổ bờ sông thấy tới bữa mà Hàn Tín không có gì ăn, liền chia phần thức ăn mang theo cho ông. Tình trạng này kéo dài nhiều ngày liền khiến Hàn Tín rất cảm động. Một hôm ông nói với bà kia rằng: “Sau này tôi hứa sẽ báo đền công ơn của bà” Bà kia không tin đáp lại như sau: “Chú là nam nhi mà không tự nuôi nổi mình. Tôi thấy chú bụng đói tội nghiệp nên cho chú ăn, chứ chưa bao giờ lại mong có ngày sẽ được chú báo đền cả”. Hàn Tín nghe vậy lấy làm xấu hổ, càng quyết chí phải làm nên sự nghiệp.

Ở thành phố quê hương, một thanh niên thấy Hàn Tín cao lớn và luôn đeo gươm bên mình, nghĩ ông chỉ là một kẻ hèn nhát, có đeo gươm cũng chỉ để hù dọa người khác, nên một hôm đã chặn Hàn Tín ở giữa phố xá đông người và lên tiếng thách thức như sau: “Nếu mày có gan, thì hãy dùng gươm đánh nhau với tao; Nếu không dám đánh thì phải chui qua háng của tao mới có thể đi được”. Hàn Tín suy nghĩ giây lát rồi đành khom lưng chui qua háng của gã thanh niên kia, khiến mọi người có mặt đều cười ầm lên vì nghĩ Hàn Tín đích thực là một tên hèn nhát. Từ đó, câu chuyện “Hàn Tín lòn trôn” được lưu truyền như một điển cố.

Thực ra, Hàn Tín là một con người mưu lược. Ông thấy xã hội đang lúc tranh tối tranh sáng chưa ngã ngũ, nên chỉ chăm lo nghiên cứu binh pháp và luyện tập võ nghệ để sau này gặp thời sẽ sử dụng. Năm 209 trước công nguyên, phong trào khởi nghĩa của nông dân chống lại nhà Tần bùng nổ khắp nơi, Hàn Tín tham gia đạo quân của Lưu Bang, về sau này ông này sẽ lên làm vua. Lúc đầu, Hàn Tín chỉ giữ một chức quan nhỏ vận tải lương thực cho Lưu Bang. Sau đó nhờ quen biết Tiêu Hà, một mưu sĩ của Lưu Bang, Hàn Tín thường thảo luận về thời thế quân sự với người này. Tiêu Hà biết Hàn Tín là một người có tài, nên giới thiệu với Lưu Bang, nhưng vẫn không được trọng dụng. Về sau Hàn Tín chán nản bỏ Lưu Bang ra đi. Được tin, Tiêu Hà tức tốc cưỡi ngựa chạy theo Hàn Tín và hai ngày sau đưa được Hàn Tín trở về. Lưu Bang hỏi Tiêu Hà: “Trước kia có mấy chục tướng lĩnh chạy trốn mà nhà ngươi chưa bao giờ đuổi theo, tại sao bây giờ lại đuổi theo Hàn Tín?” Tiêu Hà nói: “Thưa ông, các tướng lĩnh bỏ trốn trước kia đều là những kẻ tầm thường, còn Hàn Tín tài ba lỗi lạc. Nếu ngài muốn tranh thiên hạ, ngoài Hàn Tín ra, ngài không thể tìm được ai khác”. Lưu Bang nghe lời cho Hàn Tín từ một viên quan nhỏ phụ trách lương thực trở thành một vị tướng cầm quân ra trận. Từ đó, Hàn Tín đã giúp Lưu Bang bách chiến bách thắng, lập nên nhiều chiến công hiển hách.

Đức Giê-su đã xin Chúa Cha tha cho những kẻ thù ghét làm hại mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ; họ không biết việc họ làm (Lc 23:43)