Cách cư xử

979

“Kẻ tôn kính cha được xóa lỗi lầm

Và trọng kính mẹ khác gì tích trữ bảo tàng

Kẻ trọng kính cha sẽ được dài ngày

Người an ủi mẹ sẽ được công nơi Chúa”

(Hc 3,3-4.6)

Giu-se và Ni-cô-đê-mô lãnh công việc khiêng xác Chúa Giê-su từ thập giá đến huyệt mộ. Có lẽ trong lòng họ đã có những bứt rứt vì ăn năn và hối tiếc. Hối tiếc vì những năm tháng trôi qua trước đó, họ biết đức Giê-su là Thiên Chúa, nhưng đã không công khai tuyên xưng Người.

Ngày nay, chúng ta cảm phục lòng hy sinh của họ. Họ liều chịu nhạo báng -và có thể cả hiểm nguy nữa- để cung kính đưa xác Chúa đến nơi an nghỉ; họ liệm xác Chúa bằng vải sạch, trải thuốc thơm lên thi thể Người.

Nhưng sự hiếu thảo đối với một xác chết không thể thay thế cho sự hiếu thảo khi người đó còn sống. Phục vụ cho người ấy khi họ còn sống là điều quan trọng hơn! Hình ảnh đáng cho chúng ta suy nghĩ liên quan đến vấn đề này, đã từng diễn ra ở nhiều trường hợp: Một người mẹ, một người cha, một người thân yêu… bị xao lãng, bị bỏ quên ngay khi còn sống sờ sờ! Họ bị con, cháu, anh, em hầu như từ chối, không được một chút tình yêu thương, chăm sóc và biết ơn!

Rồi cái chết của họ, có lẽ đánh thức những người kia! Và, những cỗ áo quan đắt giá, những vòng hoa kềnh càng với một đám táng lin đình! Quả là một sự long trọng vô nghĩa.

Giống như Giu-se và Ni-cô-đê-mô, chúng ta cũng có những ray rứt vì đã xao lãng với những người thân yêu khi họ còn sống.”

Thơ gửi người con bất hiếu – Trần Giang

Thương con trăm mối âu lo
Cớ sao con nỡ như tro lụi tàn
Lòng cha chẳng quản cơ hàn
Dốc bao công sức bảo ban con rằng:
“Đời cha khốn khó tảo tần
Đời con hy vọng trăm lần an vui
Con ơi cha gắng ngược xuôi
Để con học chữ mài dùi tiếng thơm”
Cha nhịn đói để dành cơm
Cho con được ấm bếp rơm trở trời
Cớ sao con nỡ nặng lời
Mắng cha không tiếc khi đời dèm pha
Nghẹn lòng mặn đắng châu sa
Con ơi hiểu được lòng cha thì về
Quay đầu bỏ bớt u mê
Thương công dưỡng dục gắng thề tu thân!
Dưỡng cha bằng cả ân cần
Tấm lòng hiếu thảo thế nhân ai cười?!
CHỮ HIẾU
Chữ hiếu ngày nay đã quá mòn
Thân làm phụ mẫu dạ hanh hon
Công cha nặng tựa ngang tày núi
Nghĩa mẹ cao dày sánh cùng non
Dưỡng dục lao tâm ba cố gắng
Sinh thành khổ tứ má lo bòn
Đời người mãi mãi mang duyên nợ
Cả kiếp đền ơn đúng phận con.